VÕ THỊ SÁU (BÀ RỊA – VŨNG TÀU) – BÔNG HOA ĐỎ TRÊN PHÁP TRƯỜNG CÔN ĐẢO
Võ Thị Sáu sinh ra tại Đất Đỏ, vùng đất ven biển đầy nắng gió. Tuổi thơ của chị trôi qua trong những năm tháng đất nước bị thực dân Pháp chiếm đóng. Khi những đứa trẻ khác còn bày trò nghịch cát, thả diều, thì Sáu đã sớm chứng kiến cảnh lính Pháp đánh đập dân lành, cướp bóc, đàn áp. Ánh mắt cô bé luôn lóe lên sự phản kháng mỗi khi thấy cảnh bất công.
Năm 14 tuổi, sáu tham gia đội công tác bí mật của huyện. Công việc của chị là rải truyền đơn, nắm tin địch, hỗ trợ du kích địa phương. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng chị gan lỳ hơn cả những người lớn. Khi được giao nhiệm vụ trừng trị một tên an ninh khét tiếng độc ác, Sáu đã theo dõi hắn trong nhiều ngày, kiên nhẫn đến mức khiến đồng đội nể phục.
Trong một lần hành động, quả lựu đạn của Sáu ném ra không trúng mục tiêu hoàn toàn nhưng làm tên an ninh bị thương và hoảng loạn. Các cuộc truy lùng sau đó diễn ra dữ dội. Sáu bị bắt khi mới 16 tuổi. Địch bất ngờ trước sự bình thản của cô bé. Trong suốt thời gian giam ở khám Chí Hòa, chúng nhiều lần dụ dỗ, tra tấn, nhưng Sáu chỉ đáp:
“Tôi không làm gì sai. Tôi chỉ đánh kẻ xâm lược nước tôi.”
Năm 1952, chúng đưa chị ra tòa kết án tử hình. Khi ấy, chị chỉ mới 18 tuổi. Địch hi vọng chị khóc lóc, sợ hãi, nhưng chị chỉ nở nụ cười nhẹ. Hôm đưa ra Côn Đảo, chị yêu cầu được đi bộ thay vì bị kéo đi. Từng bước chân chị vang trên nền đá ẩm, khiến những người lính áp giải cũng phải cúi đầu kính nể.
Ngày 23/1/1952, trước giờ xử bắn, Võ Thị Sáu xin một bông hoa đỏ cài lên ngực. Chị hát nhỏ bài ca cách mạng, giọng trong và mạnh mẽ đến nỗi những tù nhân khác nghe theo mà rơi nước mắt. Khi lính định bịt mắt, chị từ chối:
“Đừng che mắt tôi. Tôi muốn nhìn đất nước mình lần cuối.”
Đội hành quyết ngần ngại. Một cô gái mảnh mai như vậy, nhưng khí phách lại sáng rực hơn cả đuốc. Khi loạt đạn vang lên, chị ngã xuống, nhưng khuôn mặt vẫn nhẹ nhàng, như đang ngủ.
Mộ chị nằm trên đồi Côn Lôn, nơi những người đi viếng luôn để lại một bông hoa trắng hoặc đỏ. Người dân Đất Đỏ vẫn gọi chị là bông hoa bất tử, người con gái đã chọn cái chết để giữ trọn lòng yêu nước.



