VÕ THỊ SÁU – BÔNG HOA BẤT KHUẤT GIỮA ĐẤT ĐỎ CÔN ĐẢO
Như loài hoa lê-ki-ma (hoa trứng gà) vẫn nở vàng rực rỡ trên quê hương Đất Đỏ, tên tuổi Võ Thị Sáu mãi mãi tỏa hương thơm ngát trong dòng chảy lịch sử dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hai chữ "Độc lập" và "Tự do".

"Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền đất đỏ..." Những câu hát ấy mỗi khi vang lên đều khiến triệu trái tim người Việt Nam rưng rưng xúc động. Đó là lời ngợi ca dành cho chị Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), biểu tượng rực rỡ nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp. Chị đã hóa thân thành bất tử khi tuổi đời chưa tròn đôi mươi.
Tuổi thơ dữ dội và trái tim rực lửa Sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước lầm than dưới gót giày thực dân, dòng máu yêu nước đã chảy trong huyết quản của chị từ thuở nhỏ. Năm 14 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn mải mê vui chơi, Võ Thị Sáu đã trở thành chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ.
Nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, mưu trí nhưng gan dạ, chị đã thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, dùng lựu đạn tiêu diệt các tên ác ôn, tay sai khét tiếng ngay tại sào huyệt của chúng. Những chiến công của chị làm nức lòng nhân dân nhưng cũng khiến quân thù khiếp sợ và điên cuồng truy lùng.
Phiên tòa phi lý và bản lĩnh người cộng sản Mùa đông năm 1950, chị bị địch bắt. Dù bị tra tấn dã man, từ đòn roi đến cực hình, chị Sáu vẫn cắn răng chịu đựng, không khai nửa lời, kiên quyết bảo vệ tổ chức.
Không khuất phục được ý chí của người con gái nhỏ bé ấy, thực dân Pháp đã mở phiên tòa xét xử. Trước vành móng ngựa, khi quan tòa hỏi: "Yêu nước là có tội?", chị đã dõng dạc đáp trả bằng câu nói đanh thép đi vào lịch sử: “Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!”
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khi ấy, chị chưa đủ 18 tuổi. Bất chấp luật pháp quốc tế và dư luận phản đối, chúng vẫn hèn hạ tuyên án tử hình chị. Vì sợ làn sóng phẫn nộ của nhân dân miền Nam, chúng lén lút đưa chị ra "Địa ngục trần gian" Côn Đảo để thi hành án.
Huyền thoại nơi pháp trường Côn Đảo Sáng ngày 23/1/1952, bầu trời Côn Đảo xám xịt. Chị Võ Thị Sáu bước ra pháp trường với tà áo bà ba trắng sờn nhưng phong thái ung dung đến lạ kỳ.
Khi tên cố đạo đến định làm lễ rửa tội, chị gạt phắt đi và nói: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là có tội". Khi lính ngục định bịt mắt, chị đã trừng mắt ngăn lại: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Giữa gió biển lồng lộng, giọng hát trong trẻo của người con gái Đất Đỏ vang lên. Chị hát bài "Tiến quân ca". Tiếng hát át tiếng sóng, át cả tiếng lên đạn của kẻ thù. “Đoàn quân Việt Nam đi...”
Tiếng súng chát chúa vang lên. Chị ngã xuống nhưng ánh mắt vẫn mở to, trừng trừng nhìn vào lũ giặc, hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp!" "Việt Nam độc lập muôn năm!" "Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Sống mãi cùng non sông Chị Võ Thị Sáu hy sinh khi mới 19 tuổi. Cái chết của chị không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một huyền thoại. Người dân Côn Đảo kể rằng, sau khi chị mất, mộ chị luôn có những điều linh thiêng, khiến bọn cai ngục cũng phải kiêng nể.
Chị đã nằm lại nơi Hàng Dương lộng gió, bên cạnh hàng ngàn đồng đội. Hình ảnh người con gái cài hoa trắng trên mái tóc, hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất diệt cho vẻ đẹp và sức mạnh của phụ nữ Việt Nam.


