VÕ THỊ SÁU – BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA QUÊ HƯƠNG ĐẤT ĐỎ

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, chị Võ Thị Sáu là một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, sự gan dạ và tinh thần bất khuất trước kẻ thù. Chị tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933, quê ở xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ngay từ nhỏ chị đã chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bóc lột nhân dân, tàn phá quê hương. Chính những đau thương ấy đã sớm hun đúc trong trái tim người thiếu nữ Đất Đỏ lòng căm thù giặc sâu sắc và tình yêu nước thiết tha.
Khi mới 12 tuổi, chị Võ Thị Sáu đã được anh trai giác ngộ cách mạng và theo anh lên chiến khu tham gia giúp đỡ cách mạng. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng chị rất nhanh nhẹn, thông minh và dũng cảm. Qua nhiều lần thử thách, đến năm 14 tuổi, chị được kết nạp vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Từ đó, chị tích cực tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm như làm giao liên, tiếp tế hàng hóa, nắm tình hình địch, hỗ trợ các tổ chức cách mạng hoạt động bí mật.
Không chỉ gan dạ trong công tác liên lạc, chị Sáu còn trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, góp phần phá tề, trừ gian, tiêu diệt những tên tay sai ác ôn và làm cho kẻ thù khiếp sợ. Năm 1948, chị cùng đồng đội phá cuộc mít tinh do ngụy quyền tổ chức, trực tiếp tham gia tiêu diệt nhiều lính Pháp ở Vũng Tàu. Đối với nhân dân, chị là người con gái nhỏ bé nhưng gan dạ; đối với kẻ thù, chị là nỗi khiếp sợ bởi tinh thần kiên cường và lòng quả cảm hiếm có.
Năm 1950, trong một phiên chợ Tết tại chợ Đất Đỏ, khi thực hiện nhiệm vụ ném lựu đạn vào tốp lính ngụy, chị không may bị địch bắt. Trong hơn một tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ, chị bị tra tấn vô cùng dã man. Kẻ thù dùng đủ mọi thủ đoạn để buộc chị khai báo cơ sở cách mạng, nhưng chị vẫn kiên quyết không khai nửa lời. Trước khí phách kiên cường ấy, địch phải chuyển chị về khám Chí Hòa rồi sau đó đày ra Côn Đảo.
Ngày 21 tháng 01 năm 1952, chị Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo với số tù 6267 và bị giam riêng tại Sở Cò. Chị là nữ tù nhân trẻ tuổi nhất ở Côn Đảo lúc bấy giờ. Dù bị giam cầm, tra tấn và kết án tử hình, chị vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, niềm tin vào cách mạng và không hề run sợ trước cái chết. Đêm trước ngày ra pháp trường, chị vẫn hiên ngang, bình thản, thể hiện khí phách của một người chiến sĩ cách mạng kiên trung.
Sáng ngày 23 tháng 01 năm 1952, thực dân Pháp bí mật đưa chị ra pháp trường xử bắn. Trước họng súng quân thù, chị Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, không chịu khuất phục. Chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng nhân dân và đồng đội. Sự hy sinh của chị đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam: sống có lý tưởng, dám chiến đấu, dám hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chị Võ Thị Sáu đã đi xa, nhưng tên tuổi và tinh thần bất khuất của chị vẫn còn sống mãi với non sông đất nước. Hình ảnh người con gái Đất Đỏ hiên ngang trước pháp trường đã trở thành huyền thoại, là dấu son rực rỡ trong truyền thống đấu tranh cách mạng của dân tộc Việt Nam.
Ngày 02 tháng 8 năm 1993, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng chị Võ Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về chị nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và trách nhiệm, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh đi trước.



