Võ Thị Sáu – “Bông hoa đỏ giữa ngục tù Côn Đảo”
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Khi còn nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bắt bớ đồng bào. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội thiếu niên du kích, làm nhiệm vụ liên lạc, theo dõi và tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Khi còn nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bắt bớ đồng bào. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội thiếu niên du kích, làm nhiệm vụ liên lạc, theo dõi và tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Năm 1949, trong một lần phối hợp với du kích, chị Sáu đã ném lựu đạn tiêu diệt tên cai Tây khét tiếng và làm bị thương nhiều lính khác. Sau đó, chị tiếp tục hoạt động bí mật, nhưng không may bị bắt khi mới 17 tuổi.
Bọn thực dân tra tấn dã man, nhưng chị nhất quyết không khai nửa lời. Khi chúng dụ dỗ, hứa sẽ tha nếu chị chỉ điểm, chị bình tĩnh đáp:
“Tôi chỉ biết đánh giặc, không biết phản bội Tổ quốc!”
Không khuất phục được cô gái trẻ, chúng kết án tử hình và đưa chị ra nhà tù Côn Đảo. Trong ngục tù, chị vẫn hát vang những bài ca cách mạng, động viên các bạn tù khác. Người ta kể rằng, sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi bị đưa ra pháp trường, chị vẫn ung dung, miệng hát:
“Ta hiên ngang bước đi, dù bom rơi đạn nổ, nước non này còn mãi tên ta…”
Khi viên đạn của kẻ thù vang lên, chị mới 19 tuổi. Nhưng tinh thần của chị đã trở thành bất tử. Sau ngày đất nước thống nhất, nhân dân cả nước đã lập nhiều đền thờ tưởng nhớ chị Võ Thị Sáu – người con gái anh hùng của miền Đất Đỏ.



