VÕ THỊ SÁU – BÔNG HOA ĐỎ NỞ GIỮA LỬA ĐẠN
Có những cái tên chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến trái tim mỗi người Việt Nam lặng đi vì xúc động. Có những con người tuy chỉ sống vỏn vẹn chưa đầy hai mươi năm nhưng lại để lại cho dân tộc một di sản bất tử. Với tôi, Võ Thị Sáu không chỉ là một nữ anh hùng trong trang sách lịch sử, mà còn là biểu tượng đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam – một bông hoa đỏ đã nở rực giữa khói lửa chiến tranh.
Tôi từng tự hỏi, một cô gái mới mười chín tuổi sẽ nghĩ gì trước họng súng của quân thù? Chị có sợ không? Chị có nhớ mẹ, nhớ mái nhà nhỏ, nhớ những ngày bình yên chưa kịp sống trọn không? Chắc chắn là có. Chị cũng là một cô gái như bao người con gái khác, cũng biết yêu thương, cũng có những ước mơ rất đỗi bình thường. Nhưng trên tất cả, chị chọn yêu Tổ quốc nhiều hơn chính bản thân mình.
Ngày chị bị bắt, kẻ thù dùng mọi cách để khuất phục ý chí của người con gái nhỏ bé ấy. Roi vọt, xiềng xích, những lời dụ dỗ và cả cái chết luôn cận kề. Nhưng họ không thể bẻ gãy được lòng yêu nước đang cháy bỏng trong trái tim chị. Càng tra tấn, chị càng kiên cường. Càng đe dọa, chị càng hiên ngang.
Và rồi, buổi sáng định mệnh ấy cũng đến.
Người con gái mười chín tuổi bước ra pháp trường với đôi chân bình thản. Không cúi đầu xin tha, không run rẩy trước họng súng. Chị ngẩng cao đầu, cất tiếng hát bài ca cách mạng. Tiếng hát ấy vang lên giữa đất trời như lời chào cuối cùng gửi đến quê hương, như lời nhắn nhủ rằng: "Nếu phải chết để đất nước được sống, tôi sẵn sàng."
Khoảnh khắc ấy, tôi đã lặng người.
Tôi không nhìn thấy một cô gái đang đi đến cái chết. Tôi nhìn thấy một ngọn lửa. Một ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin và của khát vọng tự do. Kẻ thù có thể cướp đi sinh mạng của chị, nhưng không bao giờ giết được lý tưởng mà chị đã lựa chọn.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, mỗi sáng thức dậy không còn nghe tiếng bom rơi, mỗi ngày đến trường trong niềm vui và sự bình yên, tôi càng thấm thía rằng tất cả những điều tưởng như bình thường ấy đều được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người như Võ Thị Sáu.
Có đôi khi, chúng ta than phiền vì một bài học khó, một kỳ thi áp lực hay những thất bại nhỏ trong cuộc sống. Nhưng rồi khi nhớ đến người con gái mười chín tuổi năm nào đã mỉm cười trước cái chết, tôi thấy những khó khăn của mình trở nên quá nhỏ bé. Chị dạy tôi rằng, giá trị của tuổi trẻ không nằm ở việc ta sống bao lâu, mà ở việc ta sống vì điều gì.
Võ Thị Sáu đã không có cơ hội mặc chiếc áo dài ngày tốt nghiệp, không có cơ hội viết tiếp những ước mơ còn dang dở. Tuổi thanh xuân của chị dừng lại nơi pháp trường, nhưng cũng từ đó, chị bước vào sự bất tử trong lòng dân tộc.
Mỗi lần lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nghĩ đến chị và hàng triệu người con ưu tú của đất nước đã ngã xuống để lá cờ ấy mãi được bay trên bầu trời độc lập. Họ đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ như những đóa hoa nở trong lửa đỏ.
Nếu có ai hỏi tôi, điều gì đẹp nhất trong lịch sử Việt Nam, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Đó là những con người biết hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.
Xin cúi đầu trước người nữ anh hùng năm ấy.
Xin cảm ơn chị vì đã để lại cho thế hệ hôm nay một đất nước bình yên.
Và xin hứa rằng, chúng em sẽ sống thật xứng đáng, để ngọn lửa yêu nước mà chị đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng trong trái tim của mỗi người Việt Nam.



