Võ Thị Sáu - Bông hoa Lê Ki Ma bất tử
ca ngợi người nữ anh hùng Võ Thị Sáu
VÕ THỊ SÁU – BÔNG HOA LÊKIMA BẤT TỬ
Có những con người đi qua cuộc đời như một cơn gió nhẹ, rồi lặng lẽ khuất xa theo dòng chảy của thời gian. Nhưng cũng có những con người, dù tuổi đời còn rất trẻ, đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử dân tộc. Họ sống không dài, nhưng sự sống của họ được đo bằng lòng yêu nước, bằng niềm tin, bằng sự hy sinh và bằng những điều cao đẹp mà họ để lại cho mai sau.
Võ Thị Sáu là một con người như thế.
Nhắc đến chị, trong trái tim mỗi người Việt Nam lại hiện lên hình ảnh một người con gái tuổi đời còn rất trẻ, mang vẻ đẹp trong sáng của tuổi xuân nhưng có một tinh thần thép, một ý chí kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc. Chị đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của chị đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và khí phách Việt Nam.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933, quê ở vùng Đất Đỏ, Bà Rịa. Tuổi thơ của chị lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, nhân dân phải chịu cảnh áp bức, đau thương. Từ rất sớm, cô gái Đất Đỏ đã chứng kiến những mất mát của quê hương và sớm có ý thức đứng lên chống lại kẻ thù. Khi tuổi đời còn rất trẻ, chị đã tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và chiến đấu.
Tuổi trẻ của chị đáng lẽ phải là những ngày tháng bình yên.
Đáng lẽ ở tuổi thiếu nữ, chị cũng có thể mơ về một mái nhà, một gia đình, những buổi chiều bên mẹ, những mùa hoa nở và những ngày tháng vô tư như bao cô gái khác.
Nhưng đất nước khi ấy chưa có được bình yên.
Và chị đã chọn con đường của những người con yêu nước.
Đó là con đường đầy gian khổ, hiểm nguy và có thể phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình.
Chị Sáu đã không lùi bước.
Trong những năm tháng hoạt động cách mạng, chị nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ được giao. Khi bị bắt, kẻ thù đã dùng nhiều thủ đoạn tra hỏi, dụ dỗ và tra tấn nhằm buộc chị khai báo. Nhưng trước những thử thách khắc nghiệt ấy, người con gái trẻ vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục, không phản bội đồng đội và lý tưởng mà mình đã lựa chọn.
Có lẽ điều khiến người đời sau xúc động nhất không chỉ là sự hy sinh của Võ Thị Sáu, mà chính là thái độ của chị trước cái chết.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, người con gái Đất Đỏ bước ra pháp trường.
Tuổi thanh xuân của chị chỉ mới bắt đầu.
Con đường phía trước đáng lẽ còn rất dài.
Nhưng chị hiểu rằng mình có thể không còn được nhìn thấy ngày đất nước độc lập.
Chị có thể không được trở về quê hương.
Có thể không còn được gặp lại người thân.
Nhưng điều đó không thể làm chị run sợ.
Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, trước giờ phút hy sinh, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ khí thế hiên ngang, không chịu khuất phục trước kẻ thù. Chị yêu cầu không bịt mắt để được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Chị cất tiếng hát và hô vang những lời khẳng định lòng yêu nước, niềm tin vào độc lập dân tộc.
Hình ảnh ấy đã trở thành một trong những hình ảnh đẹp và xúc động nhất trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam.
Một cô gái trẻ.
Một pháp trường.
Những họng súng lạnh lùng.
Và phía trước những họng súng ấy là một người con gái vẫn ngẩng cao đầu.
Không khóc.
Không van xin.
Không khuất phục.
Chị đứng đó với tất cả lòng can đảm của một người Việt Nam yêu nước.
Nếu kẻ thù nghĩ rằng những viên đạn có thể làm tắt đi tiếng nói của Võ Thị Sáu, thì chúng đã nhầm.
Bởi có những tiếng nói càng bị đàn áp lại càng vang xa.
Có những con người càng bị vùi sâu lại càng trở nên bất tử.
Và có những cái chết không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu cho một huyền thoại.
Võ Thị Sáu đã hy sinh, nhưng hình ảnh người con gái Đất Đỏ vẫn còn sống mãi.
Sống trong những câu chuyện lịch sử được kể lại cho các thế hệ.
Sống trong những bài hát làm rung động trái tim người nghe.
Sống trong những trang sách, những tượng đài và những nén hương tưởng niệm.
Và đặc biệt, sống trong lòng nhân dân.
Hình ảnh chị gắn với mùa hoa lêkima – loài hoa mang vẻ đẹp dịu dàng của quê hương. Bởi vậy, trong ký ức của bao thế hệ, Võ Thị Sáu không chỉ là một nữ anh hùng mà còn là biểu tượng của tuổi xuân đã hóa thành mùa xuân của đất nước.
Chị ra đi khi tuổi xuân còn xanh.
Nhưng chính tuổi xuân ấy đã góp phần làm nên mùa xuân độc lập.
Chị không được sống những ngày đất nước thanh bình, nhưng sự hy sinh của chị đã góp phần để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Chị không được bước vào những ngôi trường của ngày hôm nay, nhưng những em nhỏ hôm nay được cắp sách đến trường dưới bầu trời bình yên chính là một phần câu trả lời đẹp nhất dành cho sự hy sinh của những người như chị.
Đó cũng là lý do vì sao mỗi khi nhắc đến Võ Thị Sáu, chúng ta không chỉ nhắc về một người đã hy sinh.
Chúng ta nhắc về giá trị của hòa bình.
Chúng ta nhắc về lòng biết ơn.
Chúng ta nhắc về trách nhiệm của những người đang sống.
Bởi hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Đằng sau những ngày tháng bình yên là biết bao người đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Đằng sau tiếng cười của trẻ thơ là những người đã từng chiến đấu để bảo vệ quê hương.
Đằng sau lá cờ đỏ sao vàng tung bay hôm nay là biết bao thế hệ đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc.
Võ Thị Sáu là một trong những người con như thế.
Chị đã trao cho đất nước điều quý giá nhất – tuổi trẻ và sự sống của mình.
Vì vậy, lòng biết ơn đối với chị không thể chỉ nằm trong những lời ca ngợi.
Lòng biết ơn phải được biến thành hành động.
Đó là khi chúng ta biết trân trọng cuộc sống.
Biết yêu thương gia đình.
Biết kính trọng ông bà, cha mẹ và thầy cô.
Biết sống đoàn kết, nhân ái.
Biết cố gắng học tập và làm việc.
Biết sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng và với quê hương.
Đặc biệt, với thế hệ trẻ, câu chuyện về Võ Thị Sáu là một lời nhắc nhở rằng: tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để sống có ước mơ, có lý tưởng và có ích cho xã hội.
Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải sống giữa bom đạn.
Không còn phải đối mặt với những nhà tù, những cuộc truy bắt hay những pháp trường như thế hệ cha anh.
Nhưng chúng ta vẫn có những “trận chiến” của riêng mình.
Đó là cuộc chiến chống lại sự lười biếng.
Chống lại sự vô cảm.
Chống lại thói ích kỷ.
Chống lại sự thiếu trách nhiệm.
Và hơn hết, đó là hành trình sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh để chúng ta có ngày hôm nay.
Nếu chị Võ Thị Sáu đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay hãy dùng tuổi trẻ để xây dựng Tổ quốc.
Nếu chị đã không tiếc sự sống của mình vì quê hương, thì chúng ta càng phải biết trân trọng từng ngày được sống trong hòa bình.
Nếu chị đã giữ vững niềm tin trước họng súng kẻ thù, thì chúng ta càng phải có bản lĩnh trước những khó khăn của cuộc sống hôm nay.
Đó chính là cách thiết thực nhất để tưởng nhớ chị.
Võ Thị Sáu đã không trở về.
Nhưng mùa hoa lêkima vẫn nở.
Biển Côn Đảo vẫn xanh.
Gió vẫn thổi qua những hàng cây.
Đất nước vẫn đang từng ngày đổi mới.
Những mái trường vẫn vang tiếng trẻ thơ.
Và đâu đó trong mỗi mùa hoa, trong mỗi câu chuyện lịch sử được kể lại, hình bóng người con gái Đất Đỏ vẫn hiện về – trẻ trung, kiên cường và bất khuất.
Chị như một ngọn lửa.
Ngọn lửa của lòng yêu nước.
Ngọn lửa của niềm tin.
Ngọn lửa của tuổi trẻ.
Ngọn lửa ấy đã được thắp lên từ một người con gái rất đỗi bình dị, rồi lan tỏa qua năm tháng để soi sáng trái tim bao thế hệ.
Có thể thời gian làm mái tóc con người bạc đi.
Có thể năm tháng làm nhiều ký ức phai mờ.
Nhưng có những cái tên càng đi qua thời gian lại càng sáng.
Võ Thị Sáu là một cái tên như thế.
Hôm nay, trước anh linh người nữ anh hùng, chúng ta xin được cúi đầu thành kính.
Xin được gọi tên chị bằng tất cả niềm tự hào.
Xin được nhắc về chị bằng tất cả lòng biết ơn.
Xin cảm ơn chị – người con gái đã gửi lại tuổi xuân nơi Côn Đảo để đất nước có thêm một mùa xuân độc lập.
Xin cảm ơn chị – người đã cho chúng ta hiểu rằng lòng yêu nước không phải là một lời nói lớn lao, mà đôi khi được thể hiện bằng sự lựa chọn rất giản dị: khi Tổ quốc cần, sẵn sàng đứng lên; khi gian khổ đến, không lùi bước; khi đối diện với hiểm nguy, vẫn giữ trọn niềm tin.
Và xin cảm ơn chị – Võ Thị Sáu, người con gái Đất Đỏ, bông hoa lêkima đã hóa thành bất tử.
Chị đã nằm xuống, nhưng mùa xuân vẫn tiếp tục.
Chị đã đi xa, nhưng tên chị vẫn còn ở lại.
Chị đã trao tuổi xuân cho Tổ quốc, để hôm nay chúng ta được sống một tuổi xuân trong hòa bình.
Và có lẽ, đó chính là điều đẹp nhất mà lịch sử có thể kể về một người anh hùng:
Một cuộc đời có thể ngắn ngủi, nhưng nếu sống vì Tổ quốc, vì nhân dân, thì ánh sáng của cuộc đời ấy có thể soi mãi đến muôn đời.
Võ Thị Sáu – người con gái bất tử của đất nước Việt Nam.
Tên chị là một lời nhắc nhớ.
Tuổi trẻ của chị là một lời tri ân.
Sự hy sinh của chị là một ngọn lửa.
Và ngọn lửa ấy – sẽ không bao giờ tắt.



