Võ Thị Sáu – Bông hoa trắng giữa chiến trường đỏ lửa
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu, trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Những năm 1947–1948, thực dân Pháp ráo riết đàn áp phong trào kháng chiến. Mới chỉ 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công tác bí mật của huyện, làm nhiệm vụ nắm tin tức, trừng trị Việt gian chỉ điểm và hỗ trợ bộ đội địa phương. Trong một lần làm nhiệm vụ, khi phát hiện tên cai tổng có nhiều tội ác với dân, chị đã dũng cảm ném lựu đạn trừng trị, khiến địch khiếp sợ và phong trào thêm phần mạnh mẽ.
Năm 1950, khi mới 16 tuổi, chị bị địch bắt. Dù bị tra tấn bằng hàng chục hình thức man rợ, chị vẫn giữ sự kiên cường tuyệt đối, không tiết lộ bất kỳ bí mật nào. Những người lính gác nhà tù Côn Đảo sau này kể lại: chưa từng thấy cô gái nào nhỏ bé mà gan góc đến thế.
Giây phút ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn giữ nét bình thản lạ thường. Khi lính yêu cầu quay lưng lại để xử bắn, chị nói:
“Tôi không quay lưng. Các ông cứ bắn vào ngực tôi đây này.”
Trong bóng tối buổi sớm ngày 23/1/1952, tiếng hát Quốc ca vang lên từ giọng hát trong trẻo của chị làm cả Côn Đảo xúc động. Chị ngã xuống mà đôi mắt vẫn hướng về bầu trời, như gửi trọn niềm tin vào ngày độc lập.
Võ Thị Sáu trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam – một đoá hoa trắng tinh khôi nhưng kiên cường, sống mãi trong lòng dân tộc.



