Bài viết

Võ Thị Sáu

24/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Kỹ Thuật Y Học (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, những cuộc đời dù dừng lại ở tuổi thanh xuân nhưng lại tỏa sáng rực rỡ cho đến tận mai sau. Một trong số đó là "người con gái Đất Đỏ" – nữ anh hùng Võ Thị Sáu.


Chị Sáu tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Ở cái tuổi mà lẽ ra còn đang được che chở, chị đã bản lĩnh đối mặt với kẻ thù, thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm tại vùng Đất Đỏ (Bà Rịa). Chị không chỉ là một liên lạc viên mưu trí mà còn là một chiến sĩ biệt động kiên cường.

Năm 1950, sau một trận đánh, chị rơi vào tay giặc. Dù chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man trong nhà tù thực dân, người con gái ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước ánh mắt rực lửa căm hờn.

Có lẽ hình ảnh ám ảnh và xúc động nhất chính là giây phút cuối cùng của chị tại Côn Đảo vào sáng ngày 23/01/1952. Khi đối diện với họng súng của kẻ thù, chị đã từ chối bịt mắt. Chị nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

Giữa pháp trường, thay vì tiếng khóc, chị lại hát. Tiếng hát vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Côn Đảo, át đi cả tiếng súng của kẻ thù. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 19 – tuổi đẹp nhất của đời người, để lại biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.

Ngày nay , nhắc đến Võ Thị Sáu , người ta không chỉ nhớ đến chị với hình ảnh là một nữ anh hùng , mà còn nhớ đến thông qua hình ảnh hoa lê ki ma nở rộ , và coi đó như là một hình ảnh biểu tượng khi nhắc về chị . Chị không mất đi , mà ngược lại chị đã hóa thân vào hồn thiêng sống núi , và từ đó trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho dân tộc nói chung và thế hệ trẻ nói riêng về một lý tưởng sống , khát vọng tự do đang mãi cháy bỏng .

Cuối cùng, là những sinh viên ngành Y (Kỹ thuật Y học), chúng ta không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng chúng ta kế thừa tinh thần "hoa lửa" ấy bằng sự tận tụy trong học tập và rèn luyện. Tinh thần của chị Sáu nhắc nhở chúng ta rằng: Thanh xuân chỉ thực sự ý nghĩa khi ta biết sống vì những mục tiêu cao đẹp hơn cả bản thân mình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Võ Thị Sáu | Câu chuyện thời hoa lửa