Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA PHÁP TRƯỜNG CÔN ĐẢO

TP. Hồ Chí Minh06/08/2026Đoàn xã Đam Rông 2 (Đam Rông 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ GIỮA PHÁP TRƯỜNG CÔN ĐẢO

Mỗi lần nhắc đến mảnh đất Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian", trong tâm trí của hàng triệu người Việt Nam lại hiện lên hình ảnh một cô gái tuổi mười tám với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên cường, hiên ngang bước ra pháp trường. Đó là chị Võ Thị Sáu – người con gái đã viết nên bản anh hùng ca bất tử bằng chính tuổi thanh xuân của mình.


Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Gia đình chị là một gia đình lao động nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ khi còn rất nhỏ, Sáu đã chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, nhân dân bị đàn áp, nhiều người vô tội bị bắt bớ, đánh đập.

Những hình ảnh ấy đã gieo vào tâm hồn cô bé lòng căm thù giặc và khát vọng giành lại độc lập cho quê hương.

Mới mười bốn tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn vô tư đến trường, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong. Ban đầu, chị làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế lương thực và chuyển thư cho lực lượng cách mạng. Dù tuổi còn nhỏ nhưng chị luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Dần dần, chị được giao những nhiệm vụ nguy hiểm hơn.

Có lần, phát hiện một tên chỉ điểm đang dẫn lính Pháp đi lùng bắt cán bộ cách mạng, chị đã bình tĩnh tiếp cận và ném lựu đạn tiêu diệt hắn, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng.

Trong một trận đánh khác vào năm 1950, khi đang làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu không may bị địch bắt.

Đối với thực dân Pháp, họ không thể tin rằng người thực hiện những trận đánh táo bạo ấy lại chỉ là một cô gái chưa đầy mười tám tuổi.

Họ tìm mọi cách dụ dỗ.

Không thành công.

Họ dùng những trận đòn tra tấn dã man.

Vẫn không thành công.

Họ hứa hẹn sẽ tha chết nếu chị khai ra cơ sở cách mạng.

Đáp lại chỉ là sự im lặng đầy kiêu hãnh.

Suốt thời gian bị giam giữ, Võ Thị Sáu chưa một lần phản bội đồng chí, đồng đội.

Không một lời khai.

Không một sự khuất phục.

Chính khí ấy khiến ngay cả những người canh ngục cũng phải kính phục.


Tòa án quân sự của thực dân Pháp đã tuyên án tử hình đối với Võ Thị Sáu.

Một bản án dành cho một cô gái mới mười tám tuổi.

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bầu trời Côn Đảo vẫn còn chìm trong màn sương.

Những tên lính áp giải chị ra pháp trường.

Điều khiến chúng ngạc nhiên là người con gái ấy không hề khóc.

Không van xin.

Không sợ hãi.

Chị bước đi với dáng vẻ bình thản như đang đi đến một cuộc hẹn.

Khi đến nơi xử bắn, bọn lính đưa tấm khăn đen định bịt mắt chị.

Chị nhẹ nhàng lắc đầu:

"Tôi có tội gì mà phải bị bịt mắt?"

Câu nói ấy khiến cả pháp trường lặng đi.

Ngay sau đó, Võ Thị Sáu cất cao tiếng hát.

Giữa pháp trường đầy súng đạn, tiếng hát của chị vang lên trong trẻo, mạnh mẽ.

Đó là tiếng hát của lòng yêu nước.

Là tiếng hát của niềm tin vào ngày mai đất nước sẽ độc lập.

Trước khi loạt đạn nổ vang, chị dõng dạc hô lớn:

"Việt Nam độc lập muôn năm!"

Rồi chị ngã xuống...

Khi ấy, chị mới mười tám tuổi.


Cuộc đời của Võ Thị Sáu chỉ kéo dài mười tám năm.

Nhưng mười tám năm ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí bất khuất và của tuổi trẻ Việt Nam.

Sau ngày đất nước thống nhất, Đảng và Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, tên Võ Thị Sáu được đặt cho nhiều trường học, đường phố trên khắp cả nước.

Mộ chị tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo luôn ngập tràn hoa tươi và những nén nhang tri ân của đồng bào từ mọi miền Tổ quốc.

Không chỉ bởi chị là một anh hùng.

Mà bởi chị là biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn