Võ Thị Sáu – Đóa hoa bất tử nơi Côn Đảo
Gió biển Côn Đảo thổi ràn rạt qua hàng dương, mang theo vị mặn chát. Trong sân trại giam, người con gái nhỏ tuổi đứng lặng, mắt nhìn xa xăm như vượt qua cả những bức tường đá lạnh lẽo.
Sáu bị bắt khi chưa tròn đôi mươi. Người ta gọi chị là “con bé gan lì” – bởi sau mỗi trận tra tấn, chị vẫn im lặng, không khai nửa lời. Có lần, tên cai ngục quát lớn:
“Chỉ cần nói ra đồng đội của mày, tao sẽ tha!”
Sáu nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt trong veo mà cứng cỏi:
“Các ông có thể giết tôi, nhưng không thể giết được lòng yêu nước.”
Trong những ngày ở nhà tù, chị thường hát. Tiếng hát trong trẻo vang lên giữa chốn địa ngục trần gian khiến nhiều người rơi nước mắt. Những người tù già nhìn chị, vừa thương vừa tự hào—một cô gái nhỏ bé mà mang trong mình ý chí lớn lao.
Sáng hôm ấy, trời rất trong. Khi lính áp giải đến pháp trường, họ định bịt mắt chị. Sáu lắc đầu:
“Tôi có tội gì mà phải bịt mắt?”
Chị bước đi chậm rãi, không run sợ. Trên môi, chị khẽ hát. Khi loạt súng vang lên, người con gái ấy ngã xuống, nhưng câu hát dường như vẫn còn ngân mãi giữa gió biển.
Người dân Côn Đảo kể rằng, từ đó về sau, mỗi khi đêm xuống, họ vẫn nghe thấy tiếng hát đâu đó—như một đóa hoa đỏ không bao giờ tàn.



