VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỌC
VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỌC
VÕ THỊ SÁU – ĐÓA HOA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO NGỌC
Trong dòng chảy huy hoàng của lịch sử chống giặc ngoại xâm, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao anh hùng hào kiệt. Nhưng có lẽ, hình ảnh một người thiếu nữ trẻ tuổi với mái tóc cài hoa, hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng quân thù tại pháp trường Côn Đảo đã trở thành một biểu tượng bất tử, chạm đến trái tim của mọi thế hệ. Người thiếu nữ ấy chính là Võ Thị Sáu – đóa hoa lê-ki-ma rực rỡ của vùng Đất Đỏ miền Đông.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng kháng chiến chống Pháp sục sôi, Võ Thị Sáu tham gia cách mạng khi mới chỉ là một cô bé mười bốn tuổi. Giữa tuổi thanh xuân đẹp nhất, thay vì chọn cuộc sống bình yên, chị đã chọn con đường chông gai để bảo vệ quê hương. Với sự mưu trí và lòng dũng cảm thiên bẩm, chị đã thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Ngay cả khi sa vào tay giặc và chịu đựng những trận đòn roi thấu xương, người con gái ấy vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, không một chút nao núng.
Đỉnh cao của tinh thần quật cường ấy được thể hiện rõ nét nhất trong những ngày cuối cùng của chị tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Đứng trước tòa án binh của thực dân Pháp, chị không hề run sợ mà dõng dạc khẳng định: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!". Lời tuyên báo ấy như một cái tát thẳng vào mặt kẻ thù, khẳng định chính nghĩa sáng ngời của cuộc kháng chiến mà chị đang theo đuổi.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, cả không gian nghĩa trang Hàng Dương như lặng đi trước giây phút định mệnh. Hình ảnh chị Sáu bước đi giữa hai hàng lính, gương mặt ung dung, tay ngắt một đóa hoa dại cài lên mái tóc đã trở thành một huyền thoại. Khi tên đao phủ định bịt mắt chị, chị đã khước từ bằng một ánh mắt rực lửa: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng". Chị muốn nhìn thẳng vào kẻ thù, nhìn thẳng vào cái chết bằng sự kiêu hãnh của một người chiến thắng.
Tiếng hát vang lên giữa pháp trường, bài Tiến quân ca hào hùng hòa cùng sóng biển Côn Đảo đã át đi sự hèn nhát của những nòng súng quân thù. Chị ngã xuống khi tuổi đời chưa tròn đôi mươi, nhưng linh hồn chị đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng quê hương.
Võ Thị Sáu ra đi, nhưng chị đã để lại cho hậu thế một bài học lớn về lòng yêu nước và lý tưởng sống. Chị là minh chứng hùng hồn cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ngày nay, mỗi khi nhắc đến tên chị, chúng ta không chỉ nghiêng mình trước một vị anh hùng, mà còn tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm bảo vệ và xây dựng đất nước, để xứng đáng với máu xương mà những người con gái như chị đã dâng hiến cho độc lập, tự do.
Chị Sáu vẫn còn đó, trẻ mãi với thời gian, như đóa hoa lê-ki-ma vẫn mãi nở rực rỡ trong lòng dân tộc Việt Nam.


