Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Thị Sáu đóa hoa đỏ nơi Côn Đảo

“ VÕ THỊ SÁU”: ĐÓA HOA ĐỎ NƠI CÔN ĐẢO'' Người anh hùng bất khuất

Đắk Lắk15/04/2026Nguyễn Thị Kim Sáng (Xã đoàn Tuy An Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

*** “ VÕ THỊ SÁU”: ĐÓA HOA ĐỎ NƠI CÔN ĐẢO***

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi đất nước còn chìm trong bóng tối, có một cô gái nhỏ bé nhưng mang trong tim ngọn lửa lớn Võ Thị Sáu. “Đóa hoa đỏ nơi Côn Đảo”

Làng quê Đất Đỏ, một buổi chiều đầy nắng. Sáu khi ấy chỉ là một cô bé mới lớn, chân trần chạy trên con đường đất quen thuộc. Nhưng khác với những người cùng trang lứa, trong ánh mắt cô không chỉ có sự hồn nhiên, mà còn có cả nỗi đau khi chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo. Một lần, tận mắt thấy lính Pháp bắt bớ, đánh đập người dân vô tội, Sáu siết chặt tay: “Không thể để họ làm vậy mãi…” Từ đó, cô tham gia vào đội công tác cách mạng. Công việc của Sáu là trinh sát, liên lạc những nhiệm vụ đầy nguy hiểm đối với một cô gái tuổi còn rất trẻ. Một ngày nọ, Sáu nhận nhiệm vụ quan trọng: tiêu diệt một tên chỉ huy ác ôn. Cô lặng lẽ đứng bên đường, trong tay nắm chặt quả lựu đạn. Tim đập nhanh, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Vì quê hương…” cô tự nhủ. Khi mục tiêu xuất hiện, Sáu không chần chừ. Một tiếng nổ vang lên. Kẻ thù hoảng loạn. Nhưng không may, trong lần thứ hai hành động, cô bị bắt. Nhà lao lạnh lẽo, xiềng xích siết chặt đôi chân nhỏ bé. Chúng tra tấn cô dã man, nhưng Sáu không hề khai báo. “Còn nhỏ thế này mà gan lì!” tên lính gằn giọng. Sáu chỉ nhìn thẳng, không trả lời. Trong đôi mắt ấy, không có sợ hãi chỉ có sự bất khuất. Phiên tòa diễn ra chóng vánh. Một cô gái chưa tròn 18 tuổi đứng trước án tử hình. Người ta kể rằng, khi nghe tuyên án, Sáu vẫn bình thản như không. Những ngày cuối cùng tại Côn Đảo, cô vẫn sống như mọi ngày. Vẫn hát, vẫn cười, vẫn tin vào ngày mai của đất nước. Một nữ tù hỏi: “Sáu có sợ không?” Cô nhẹ nhàng đáp: “Chết vì nước thì có gì phải sợ.” Rạng sáng hôm ấy, trời còn chưa kịp sáng. Người ta đưa cô ra pháp trường. Không cần bịt mắt. Không run rẩy. Không một giọt nước mắt. Cô cất cao tiếng hát bài hát về quê hương, về tự do. Tiếng hát vang lên giữa không gian tĩnh lặng, khiến những người chứng kiến không khỏi lặng người. Rồi… Loạt súng vang lên.

Một cô gái ngã xuống. Nhưng một huyền thoại được sinh ra. Nhiều năm sau, người ta tìm về Côn Đảo, thắp nén nhang trước mộ Võ Thị Sáu. Họ không chỉ tưởng nhớ một người đã khuất…

mà còn cúi đầu trước một đóa hoa đỏ đã nở rực rỡ giữa “thời hoa lửa” của dân tộc.

Tác Giả

Chi Đoàn Trường Học – Y Tế An Ninh Tây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn