Võ Thị Sáu – Đóa hoa lê-ki-ma bất tử của vùng đất đỏ
Giữa những năm tháng bão táp của cuộc trường chinh giành độc lập, lịch sử đã khắc ghi bóng hình một người thiếu nữ với trái tim rực lửa anh hùng. Võ Thị Sáu – đóa hoa lê-ki-ma rực rỡ của vùng Đất Đỏ – không chỉ là hiện thân của vẻ đẹp thanh xuân mà còn là minh chứng hùng hồn cho ý chí bất khuất trước cường quyền của dân tộc Việt Nam.
Người con gái ấy sinh năm 1933 và đã hiên ngang đi vào cõi vĩnh hằng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi vừa tròn 19 tuổi xuân. Quê hương chị là xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, thuộc tỉnh Bà Rịa xưa (nay là huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Sinh trưởng trong một gia đình nghèo khổ, tâm hồn chị sớm bị hun đúc bởi nỗi đau mất nước và sự bạo ngược của kẻ thù phương Tây. Những năm tháng ấy, bóng đen thực dân bao trùm lên những rẫy cao su và các làng quê nghèo khó, khiến lòng căm thù trong chị lớn dần theo năm tháng.
Mới 14 tuổi, chị Sáu đã dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành chiến sĩ của đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với sự nhanh nhạy và lòng quả cảm thiên bẩm, chị trở thành “nỗi ám ảnh” của kẻ thù qua các nhiệm vụ liên lạc và diệt ác trừ gian. Chiến công oanh liệt tại chợ Đất Đỏ năm 1948, khi chị dùng lựu đạn trừng trị tên cai tổng Tòng ác ôn, đã trở thành biểu tượng cho tinh thần quyết chiến của tuổi trẻ địa phương.
Tháng 2 năm 1950, trong một cuộc tập kích tiêu diệt những tên tay sai đắc lực của Pháp, chị không may sa vào lưới giặc. Quân thù đã luân chuyển chị qua khắp các nhà tù từ Bà Rịa đến ngục tối Chí Hòa nhằm khuất phục ý chí người thiếu nữ. Thế nhưng, dù là đòn roi tra tấn hay những thủ đoạn dụ dỗ hiểm độc, chúng vẫn không thể lấy được nửa lời khai từ người con gái có tinh thần thép ấy.
Lo sợ trước ngọn lửa đấu tranh mà chị thắp lên, thực dân Pháp đã bất chấp dư luận để tuyên án tử hình một người chưa đến tuổi thành niên. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chúng bí mật đưa chị ra Côn Đảo để thực hiện cuộc hành quyết tàn bạo. Đứng giữa bãi cát Hàng Dương, chị dõng dạc khước từ chiếc khăn bịt mắt, muốn để đôi mắt trong sáng được thu trọn hình ảnh quê hương lần cuối. Chị bình thản ngắt một đóa hoa cài lên tóc, tiếng hát “Tiến quân ca” vút cao giữa tiếng sóng biển gầm vang.
Trước những họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị đã hô vang những khẩu hiệu quyết chiến, khẳng định niềm tin sắt đá vào ngày độc lập của Tổ quốc. Khí tiết hiên ngang của chị đã khiến những tên đao phủ phải bàng hoàng, kinh sợ trước một linh hồn quá đỗi vĩ đại. Chị đã ngã xuống, nhưng máu của chị đã thấm đẫm mảnh đất Côn Đảo, hóa thành biểu tượng bất tử trong lòng nhân dân.
Năm 1993, Nhà nước đã truy tặng cho chị danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cao quý. Ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngào ngạt hương hoa lê-ki-ma và sự tri ân của muôn triệu con tim Việt Nam. Dù dòng thời gian có trôi đi, hình ảnh người thiếu nữ Đất Đỏ vẫn mãi là một bản anh hùng ca bất diệt, soi sáng lý tưởng cho bao thế hệ mai sau.


