Bài viết

“VÕ THỊ SÁU – ĐOÁ HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ GIỮA NGÀN KHƠI”

Giữa họng súng của kẻ thù tại vùng đất Côn Đảo linh thiêng, có một người con gái Đất Đỏ chưa đầy 20 tuổi đã hiên ngang ngẩng cao đầu, dùng tiếng hát để át đi tiếng súng. Chị là Võ Thị Sáu – người thiếu nữ anh hùng đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và khí phách hiên ngang trước cái chết.

Gia Lai15/05/2026Đinh Huỳnh Ngọc Trâm (Chi đoàn: 11A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Năm ấy, tôi bị giặc cầm tù tại Côn Đảo, nơi được mệnh danh là ‘địa ngục trần gian’. Trong những ngày tháng u tối đó, hình ảnh người thiếu nữ trẻ măng, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt rực lửa anh hùng đã trở thành niềm tin, thành ánh sáng cho tất cả anh em tù chính trị chúng tôi. Đó chính là cô Sáu – Võ Thị Sáu.

Sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi sương muối còn phủ mờ các kẽ đá ở pháp trường, bọn giặc áp giải cô Sáu ra bãi bắn. Một tên cố đạo tiến lại gần, bảo rằng sẽ rửa tội cho cô. Nhưng cô Sáu quắc mắt, dõng dạc trả lời: *’Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội!’

Bọn lính định dùng băng đen để bịt mắt cô, nhưng cô gạt phắt đi: ’Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!’

Khi tên chỉ huy ra lệnh nổ súng, cô Sáu không hề run sợ. Giọng hát trong trẻo của cô vang lên giữa không gian tĩnh mịch của Côn Đảo. Cô hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát hào hùng đến mức những tên lính lê dương cầm súng cũng phải run rẩy, chần chừ. Rồi cô hô vang: ‘Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!’

Đoàng! Tiếng súng chát chúa vang lên. Người con gái ấy ngã xuống, nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía biển Đông, môi vẫn như đang nở nụ cười. Máu của cô thấm xuống cát Côn Đảo, đỏ thắm như màu cờ Tổ quốc.

Sau cái chết của cô, quân thù kinh khiếp vì dù đã nằm xuống, mộ cô Sáu vẫn luôn đầy hoa tươi do người dân và ngay cả những người lính địch kính trọng đặt lên. Cô Sáu không mất đi, cô đã hóa thành những đóa hoa Lê-ki-ma trắng muốt, mãi mãi tỏa hương cho đất nước Việt Nam.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn