VÕ THỊ SÁU - ĐÓA HOA LÊ-KI-MA BẤT TỬ GIỮA NGÀN KHƠI CÔN ĐẢO
Anh hùng Võ Thị Sáu giống như một biểu tượng vĩnh cửu, một "huyền thoại trong các huyền thoại". Nếu các vị anh hùng trước đó đại diện cho sự mưu trí của đặc công, sự dũng cảm của bộ đội thông tin hay sự kiên trung của nữ biệt động, thì chị Sáu chính là biểu tượng của một tinh thần bất diệt, người đã biến pháp trường thành sàn diễn của lòng yêu nước. Có những cái tên đã vượt ra khỏi giới hạn của một cá nhân để trở thành danh từ chung cho lòng dũng cảm, và Võ Thị Sáu chính là một cái tên như thế.
Anh hùng Võ Thị Sáu giống như một biểu tượng vĩnh cửu, một "huyền thoại trong các huyền thoại". Nếu các vị anh hùng trước đó đại diện cho sự mưu trí của đặc công, sự dũng cảm của bộ đội thông tin hay sự kiên trung của nữ biệt động, thì chị Sáu chính là biểu tượng của một tinh thần bất diệt, người đã biến pháp trường thành sàn diễn của lòng yêu nước.
Có những cái tên đã vượt ra khỏi giới hạn của một cá nhân để trở thành danh từ chung cho lòng dũng cảm, và Võ Thị Sáu chính là một cái tên như thế. Giữa những tháng ngày đen tối của thực dân Pháp xâm lược, người thiếu nữ vùng Đất Đỏ đã dùng chính cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của mình để viết nên một bản tình ca về tự do, một bản hùng ca khiến quân thù phải khiếp nhược ngay cả khi chị đã ngã xuống.
Cảm nhận về Võ Thị Sáu trước hết là cảm nhận về một thanh xuân dâng hiến trọn vẹn. Tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra còn đang hồn nhiên trong vòng tay gia đình, chị đã trở thành một chiến sĩ Công an xung phong quả cảm. Những trận đánh trừ gian, diệt tề của chị không chỉ là chiến công quân sự, mà là sự khẳng định khí phách của một dân tộc không chịu cúi đầu. Dù bị bắt và chịu đủ mọi cực hình tra tấn, từ nhà tù Chí Hòa đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo, chị vẫn giữ vững khí tiết cách mạng, biến những năm tháng ngục tù thành nơi thử thách bản lĩnh thép.
Đỉnh cao của biểu tượng Võ Thị Sáu chính là giây phút tại pháp trường. Hình ảnh người con gái chưa đầy 20 tuổi, mái tóc xõa ngang vai, bình thản ngắt đóa hoa cài lên mái tóc trước khi đối mặt với họng súng kẻ thù đã trở thành hình tượng bất tử. Chị không cần băng bịt mắt, vì chị muốn nhìn thẳng vào họng súng quân thù và nhìn lần cuối đất nước thân yêu. Câu hát về đóa hoa Lê-ki-ma vẫn vang vọng như nhắc nhở chúng ta rằng: Cái chết không đáng sợ, đáng sợ là sống mà không có lý tưởng. Tiếng hô "Hồ Chủ tịch muôn năm!" của chị trước lúc hy sinh đã trở thành một luồng điện mạnh mẽ, tiếp thêm sức mạnh cho hàng nghìn tù nhân chính trị và nhân dân cả nước.
Việc chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND vào năm 1993 chỉ là sự khẳng định chính thức cho một điều vốn đã tồn tại trong lòng dân tộc từ rất lâu: Võ Thị Sáu là một vị thánh trong tâm thức Việt. Chị không chỉ sống trong sử sách mà còn sống trong những bài hát, trong những câu chuyện huyền thoại tại Côn Đảo, nơi ngôi mộ của chị luôn ngát hương hoa và ánh đèn chưa bao giờ tắt.
Đọc về Võ Thị Sáu, thế hệ trẻ hôm nay không khỏi soi mình vào tấm gương của chị để tự hỏi về trách nhiệm của bản thân với Tổ quốc. Chị dạy chúng ta rằng: Tuổi trẻ đẹp nhất là khi được sống cho đại nghĩa.
Võ Thị Sáu - đóa hoa Lê-ki-ma vẫn nở mãi giữa sóng gió trùng dương, là biểu tượng của một tâm hồn trắng trong, một ý chí sắt đá và một tình yêu đất nước thiết tha, vĩnh cửu.



