Võ Thị Sáu – Đóa hoa Lê-ki-ma bất tử trước bình minh Côn Đảo
Tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù với những trận đánh lựu đạn táo bạo. Bị bắt và kết án tử hình khi tuổi đời còn rất trẻ, chị đã biến pháp trường thành nơi tỏa sáng của khí tiết cách mạng. Hình ảnh chị hiên ngang ngắt đóa hoa lê-ki-ma cài lên mái tóc và hát vang bài Tiến quân ca trước họng súng kẻ thù đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Sinh ra trong cảnh đất nước lầm than, chị sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi. Với dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng mưu trí, chị đã đảm nhận vai trò liên lạc và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh xuất quỷ nhập thần.
Chiến công nổi bật nhất của chị là trận đánh lựu đạn tại chợ Đất Đỏ vào năm 1948, tiêu diệt tên cai tổng tàn ác và làm nhiều lính Pháp bị thương. Năm 1950, trong một nhiệm vụ diệt ác ôn tại địa phương, do bị chỉ điểm, chị không may sa vào tay giặc Pháp. Sau khi bị bắt, quân Pháp đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man nhưng chị vẫn giữ vững bí mật của tổ chức, không một lời khai báo.
Chính quyền thực dân Pháp đã đưa chị ra tòa án binh và tuyên án tử hình. Sự việc này đã dấy lên làn sóng phản đối mạnh mẽ cả trong nước lẫn quốc tế, vì thời điểm đó chị chưa đầy 18 tuổi – cái tuổi mà luật pháp quốc tế chưa cho phép thi hành án tử. Tuy nhiên, bất chấp dư luận, thực dân Pháp vẫn quyết định đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết.
Ngày 23/1/1952, trước khi bị đưa ra pháp trường tại Hàng Dương, chị Sáu vẫn giữ thái độ vô cùng ung dung, tự tại. Chị từ chối lời đề nghị rửa tội của linh mục và khảng khái nói: “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội”. Trên đường đi tới nơi xử bắn, chị ngắt một đóa hoa lê-ki-ma cài lên mái tóc và hát vang bài "Tiến quân ca" với giọng hát trong trẻo, át cả tiếng xiềng xích.
Khi đứng trước họng súng, chị kiên quyết không cho giặc bịt mắt để được nhìn thẳng vào quân thù và nhìn mảnh đất quê hương lần cuối. Tiếng hô vang cuối cùng của chị: "Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!" đã khiến quân thù phải run sợ. Chị hy sinh khi vừa tròn 19 tuổi, trở thành một huyền thoại, một vị thần trong lòng nhân dân và là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.



