Bài viết

VÕ THỊ SÁU: ĐÓA HOA LÊ-KI-MA VÀ BẢN LĨNH TRƯỚC HỌNG SÚNG KẺ THÙ

VÕ THỊ SÁU: ĐÓA HOA LÊ-KI-MA VÀ BẢN LĨNH TRƯỚC HỌNG SÚNG KẺ THÙ

Đắk Lắk24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người thiếu nữ vùng Đất Đỏ

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, chị Võ Thị Sáu gia nhập đội Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi. Ở cái tuổi mà bạn bè đồng trang lứa còn vô tư dưới mái trường, chị đã một mình thực hiện những nhiệm vụ táo bạo: từ ném lựu đạn tiêu diệt quân địch đến việc thu thập tin tức tình báo quan trọng.

Người con gái ấy có vóc dáng mảnh mai, khuôn mặt thanh tú, nhưng bên trong là một tinh thần thép và một trái tim rực cháy ngọn lửa yêu nước. Năm 1950, trong một chuyến công tác, chị bị giặc bắt. Dù bị tra tấn bằng đủ mọi cực hình dã man nhất của thực dân Pháp, chị vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo, khiến kẻ thù vừa tức tối vừa kinh sợ.

Bản án tử hình và "địa ngục trần gian" Côn Đảo

Năm 1952, thực dân Pháp quyết định đưa chị ra tòa án quân sự với bản án tử hình. Khi ấy, chị chưa đầy 18 tuổi. Để tránh sự phẫn nộ của dư luận trong đất liền, chúng lén lút đưa chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" giữa đại dương mênh mông.

Trong những ngày biệt giam tại khám Chí Hòa rồi đến Côn Đảo, chị Sáu vẫn lạc quan lạ thường. Chị hát cho bạn tù nghe, chị chăm sóc những bông hoa dại ven đường đi và luôn giữ nụ cười rạng rỡ trên môi. Đối với chị, cái chết không đáng sợ bằng việc phải sống trong kiếp nô lệ. Chị đã viết nên những trang sử đẹp nhất của tuổi trẻ bằng sự bình thản trước định mệnh.

Phút giây bất tử trước họng súng kẻ thù

Rạng sáng ngày 23/1/1952, khi sương mù còn bao phủ khắp nghĩa trang Hàng Dương, thực dân Pháp dẫn chị đi hành quyết. Khi tên cha đạo tiến lại gần để làm thủ tục rửa tội, chị đã dõng dạc nói: "Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là những người có tội".

Giây phút đứng trước họng súng của đội hành quyết, chị đã từ chối lệnh bịt mắt của quân thù. Chị muốn nhìn đất nước, nhìn bầu trời tự do và nhìn thẳng vào những kẻ sắp giết mình. Chị dõng dạc nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".

Và rồi, khi tiếng hô chuẩn bị vang lên, chị Sáu bắt đầu hát. Chị hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên giữa không gian tĩnh lặng của Côn Đảo, khiến những tên đao phủ run rẩy tay súng. Khi viên đạn xuyên qua lồng ngực, chị vẫn kịp hô vang: "Việt Nam muôn năm! Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!". Chị ngã xuống, nhưng hương hoa lê-ki-ma dường như vẫn còn tỏa ngát trên từng tấc đất quê hương.

Sống mãi một huyền thoại

Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là bài học về bản lĩnh của người trẻ trước bão táp cuộc đời. Chị đã hóa thân vào đá núi, vào sóng biển Côn Đảo để trở thành một biểu tượng bất tử của thanh niên Việt Nam.

Đối với thế hệ cán bộ Đoàn và Mặt trận hôm nay, tinh thần của chị Võ Thị Sáu chính là nguồn động lực để chúng ta dấn thân vào những "mặt trận mới". Đó là mặt trận chống lại sự lạc hậu, nghèo nàn; mặt trận của cuộc cách mạng số và giữ vững trận địa tư tưởng trên không gian mạng. Chúng ta học ở chị không chỉ là lòng can đảm trước họng súng, mà là lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng và tình yêu quê hương thiết tha.

Đóa hoa lê-ki-ma năm ấy vẫn đang nở rộ trong tâm hồn mỗi người trẻ chúng ta, nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống vì màu xanh của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn