Võ Thị Sáu – Đoá hoa lê-ma-gê bất tử của Đất Đỏ
Câu chuyện ca ngợi chị Võ Thị Sáu, người nữ du kích Đất Đỏ kiên cường, tham gia kháng chiến từ năm 14 tuổi. Khi bị giặc Pháp bắt, tù đày và kết án tử hình tại Côn Đảo, chị vẫn giữ vững khí tiết bất khuất, hiên ngang đối mặt với họng súng quân thù cho đến phút cuối cùng.
Người con gái kiên cường đất đỏ: Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp tàn phá, chị sớm tham gia vào đội công an xung phong khi mới 14 tuổi, thực hiện nhiều trận đánh táo bạo khiến kẻ thù khiếp sợ.
Sa vào tay giặc: Trong một lần làm nhiệm vụ ném lựu đạn phá hoại cuộc mít tinh của thực dân Pháp, chị bị bắt. Dù tra tấn dã man bằng mọi cực hình, quân Pháp vẫn không khuất phục được ý chí của người con gái trẻ tuổi.
Khí tiết tại phiên tòa: Tòa án quân sự Pháp kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi. Trước tòa, chị hiên ngang tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!". Bản án tử hình đối với một thiếu nữ chưa tuổi trưởng thành đã gây chấn động dư luận lúc bấy giờ.
Những phút cuối hiên ngang: Ngày 23/1/1952, giặc Pháp đưa chị ra bãi bắn tại Côn Đảo. Khi tên chúa đảo định bịt mắt chị bằng một chiếc khăn đen, chị gạt phắt đi và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến phút chót và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".
Sự hy sinh hóa bất tử: Chị Sáu cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca để cổ vũ tinh thần các bạn tù. Tiếng hát chỉ dừng lại khi loạt đạn súng trường của kẻ thù vang lên. Sự hy sinh của chị đã biến hình tượng người con gái Đất Đỏ thành đóa hoa bất tử, sống mãi trong lòng dân tộc.



