Võ Thị Sáu: Đóa hoa thạch thảo trên đất Côn Đảo
Võ Thị Sáu: Đóa hoa thạch thảo trên đất Côn Đảo
Võ Thị Sáu: Đóa hoa thạch thảo trên đất Côn Đảo
(Dựa trên tác phẩm "Chị Sáu ở Côn Đảo" của Phùng Quán và tư liệu lịch sử nhà tù Côn Đảo)
Vào một buổi sáng chớm lạnh tháng 1 năm 1952, bầu trời Côn Đảo xám xịt, những con sóng vỗ mạnh vào chân cầu tàu 914 như tiếng gầm gào của biển cả. Trong xà phòng biệt giam, Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ mới bước sang tuổi 19 – thức dậy. Chị không run sợ. Chị bình thản chải lại mái tóc dài, chỉnh đốn lại bộ quần áo bà ba và cài lên mái tóc một đóa hoa thạch thảo tươi rói mà chị đã xin được từ tay người lính gác mộ tối hôm trước.
Cuộc hành trình ra pháp trường bắt đầu. Thực dân Pháp muốn dùng cái chết của chị để răn đe những người tù chính trị khác, nhưng chúng đã lầm. Khi viên cố đạo tiến lại gần, cầm thánh giá và bảo: "Con hãy để cha rửa tội cho con", chị Sáu khảng khái đáp lại bằng một câu nói đã đi vào lịch sử: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội."
Bước đi trên bãi cát Hàng Dương, giữa hai hàng lính súng ống lỉnh kỉnh, chị Sáu vẫn hát. Chị hát bài Tiến quân ca bằng chất giọng trong trẻo của một thiếu nữ vùng biển. Tiếng hát ấy cao vút, át cả tiếng xích sắt kéo lê trên đá. Khi đến trước huyệt mộ đã đào sẵn, tên chỉ huy ra lệnh cho toán lính chuẩn bị súng và định dùng khăn đen bịt mắt chị lại. Chị gạt phắt tay hắn và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến phút cuối cùng."
Chị đứng đó, hiên ngang giữa họng súng, mắt nhìn thẳng vào những kẻ sắp bắn mình. Một tiếng hô vang lên, loạt đạn nổ chát chúa. Chị Sáu ngã xuống, nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang bắt đầu hửng sáng. Câu chuyện về chị sau này đã trở thành huyền thoại, người dân Côn Đảo tin rằng chị đã hóa thần, bảo vệ cho những linh hồn oan khuất nơi hải đảo xa xôi.


