VÕ THỊ SÁU – ĐOÁ HOA TUỔI MƯỜI SÁU
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam, có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi và tinh thần của họ thì sống mãi cùng non sông. Một trong những tấm gương sáng ngời ấy là Võ Thị Sáu – người con gái kiên cường của đất đỏ miền Đông Nam Bộ.
1. Tuổi thơ sớm giác ngộ cách mạng
Võ Thị Sáu sinh năm 1933, tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Ngay từ khi còn rất nhỏ, chị đã chứng kiến cảnh quê hương bị giặc chiếm đóng, đồng bào bị đàn áp, bắt bớ, nhiều người thân và hàng xóm bị sát hại dã man.
Những hình ảnh đau thương ấy đã sớm hun đúc trong cô bé Võ Thị Sáu lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Mới 14 tuổi, chị đã tham gia đội công an xung phong, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát, đưa thư, chuyển tin cho lực lượng cách mạng.
2. Dũng cảm trong chiến đấu – gan góc trước kẻ thù
Không chỉ làm nhiệm vụ liên lạc, Võ Thị Sáu còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Trong một lần giặc Pháp tổ chức mít-tinh đàn áp nhân dân tại Đất Đỏ, chị đã ném lựu đạn tiêu diệt nhiều tên địch, khiến quân thù hoang mang, khiếp sợ.
Hành động quả cảm của một thiếu nữ tuổi còn rất trẻ đã khiến kẻ thù vô cùng tức tối. Chúng ráo riết truy lùng. Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ khác, Võ Thị Sáu không may rơi vào tay giặc.
Bị bắt, chị phải chịu những trận tra tấn dã man, nhưng dù đòn roi, xiềng xích, Võ Thị Sáu vẫn kiên quyết không khai báo, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Trước mọi lời dụ dỗ, mua chuộc, chị vẫn một mực khẳng định:
“Tôi chỉ biết đánh giặc để cứu nước.”
3. Bình thản bước ra pháp trường
Thực dân Pháp đã kết án tử hình Võ Thị Sáu khi chị chưa tròn 18 tuổi, rồi đưa chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”.
Sáng sớm ngày hành hình, Võ Thị Sáu vẫn bình thản, ung dung, không cho bịt mắt. Trên đường ra pháp trường, chị cất cao tiếng hát, thể hiện niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng, vào ngày đất nước độc lập.
Trong giây phút cuối cùng, người con gái ấy đã hiên ngang đối mặt với cái chết, không run sợ, không khuất phục. Chị ngã xuống, nhưng tinh thần yêu nước thì vươn lên bất tử.
4. Đóa hoa đỏ thắm trong lòng dân tộc
Sự hy sinh của Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước, của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng. Tên chị được đặt cho nhiều con đường, trường học, trở thành nguồn cảm hứng cho bao thế hệ thanh niên noi theo.
Ngày nay, phần mộ chị tại Nghĩa địa Hàng Dương (Côn Đảo) là nơi nhân dân cả nước đến thắp hương, tưởng nhớ. Trong lòng nhân dân, Võ Thị Sáu mãi mãi là một đóa hoa bất tử, tỏa hương bằng sự hy sinh cao cả cho Tổ quốc.



