Võ Thị Sáu – Đóa lê-ki-ma bất tử giữa ngục tù Côn Đảo
Khi những đợt sóng biển Côn Đảo gầm thét dữ dội va vào vách đá ngục tù lạnh lẽo, người ta lại nghe thấy một giọng hát trong trẻo vút lên giữa muôn trùng xiềng xích. Đó là tiếng hát của Võ Thị Sáu, người con gái Đất Đỏ kiên cường đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân tinh khôi của mình cho độc lập tự do của Tổ quốc
Chị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước tại vùng Đất Đỏ,
tỉnh Bà Rịa. Chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, người dân lành bị áp
bức bóc lột dã man dưới gót giày của thực dân Pháp, người thiếu nữ ấy đã sớm
nung nấu lòng căm thù giặc sâu sắc. Mới mười bốn tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn
đang cắp sách đến trường, chị đã trốn gia đình tham gia vào đội công an xung
phong Đất Đỏ để trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương.
Với sự thông minh, gan dạ và lối đánh táo bạo, chị Sáu đã lập được nhiều chiến
công xuất sắc khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Chị đã cải trang, luồn lách qua các
trạm kiểm soát của địch để ném lựu đạn tiêu diệt bọn phản động khét tiếng ngay
giữa các cuộc họp của chúng. Trong một trận đánh vào năm 1950, do chênh lệch
lực lượng quá lớn, chị bị địch bắt giữ sau khi đã tiêu diệt nhiều tên lính Pháp.
Bị giam cầm qua nhiều nhà tù từ Bà Rịa đến Chí Hòa, thực dân Pháp đã dùng
mọi cực hình dã man nhất để tra tấn một cô gái chưa đầy mười tám tuổi. Chúng
dùng roi điện, gậy sắt đánh đập dã man hòng ép chị khai ra căn cứ cách mạng và
tên tuổi các đồng chí của mình. Nhưng đáp lại sự tàn bạo của kẻ thù chỉ là nụ
cười khinh bỉ và sự im lặng tuyệt đối của người thiếu nữ miền Đất Đỏ. Không
thể khai thác được gì, thực dân Pháp đã kết án tử hình chị. Do sự phản đối mạnh
mẽ của dư luận trong nước và quốc tế trước việc hành quyết một người chưa đến
tuổi vị thành niên, chúng không dám thi hành bản án trên đất liền mà lén lút đày
chị ra Côn Đảo, địa ngục trần gian giữa trùng khơi, để thực hiện vụ hành hình
tội ác này.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952.
Bầu trời Côn Đảo lồng lộng gió biển, những con sóng lớn vỗ dồn dập vào bờ đá
như tiếng thét căm hờn của thiên nhiên trước tội ác của loài người. Chị Sáu bước
ra bãi bắn Hàng Dương với tà áo trắng trinh khôi bay nhẹ trong gió sớm, mái tóc
đen mượt thả ngang vai, gương mặt chị bình thản đến lạ lùng. Trên đường ra
pháp trường, nhìn thấy những bông hoa dại nở ven đường, chị dừng lại mỉm
cười cài một bông hoa lên mái tóc của mình, như thể chị đang bước đi trong một
buổi dạo chơi thanh bình giữa thiên nhiên quê hương.



