Võ Thị Sáu – Đóa Thủy Tiên Của Đất Đỏ
Chị Võ Thị Sáu tham gia đội công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi. Sống và chiến đấu trong lòng địch, chị luôn hứa với mẹ và các đồng chí: Sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, quyết không làm ô danh dòng máu anh hùng của quê hương.
Năm 1950, sau một trận đánh táo bạo, chị bị giặc Pháp bắt giữ. Trải qua nhiều nhà tù từ Đất Đỏ, Chí Hòa đến Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn từ tra tấn đến dụ dỗ nhưng đều thất bại trước khí tiết của cô gái trẻ. Chúng quyết định tuyên án tử hình chị khi chị chưa tròn 18 tuổi.
Ngày 23/1/1952, giặc đưa chị Sáu ra pháp trường hàng dương tại Côn Đảo. Khi tên chúa đảo hỏi chị có cần bịt mắt hay không, chị thẳng thắn từ chối: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".
Chị bước đi hiên ngang, cài lên tóc một bông hoa tươi và hát vang bài tiến quân ca. Khi loạt đạn vang lên, chị hô to: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chị Sáu ngã xuống, máu của chị thấm đẫm đất thiêng Côn Đảo. Lời hứa của chị đã thành sự thật. Chị hóa thành đóa hoa thủy tiên bất tử, một tượng đài "Hoa Lửa" vĩnh cửu trong lòng dân tộc, biểu tượng cho vẻ đẹp và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.



