Võ Thị Sáu: "Hoa lê-ki-ma" nở giữa lòng đất đỏ
Võ Thị Sáu: "Hoa lê-ki-ma" nở giữa lòng đất đỏ
Nếu có ai hỏi về vẻ đẹp của lòng yêu nước, câu trả lời nằm ở đôi mắt sáng ngời của người nữ tử tù Võ Thị Sáu tại Côn Đảo năm nào.
Sinh ra tại vùng đất đỏ Bà Rịa, chị Sáu mang trong mình dòng máu quật cường của những người dân nghèo bị áp bức. Mới 14 tuổi, khi những thiếu nữ khác còn đang mơ mộng về những cánh hoa, chị đã dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành đội viên công an xung phong với lòng gan dạ khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Những trận đánh rung chuyển lòng địch Không sợ hiểm nguy, chị tham gia diệt tề, trừ gian, ném lựu đạn vào những tên ác ôn khét tiếng – những kẻ tay sai đã gây bao đau thương cho đồng bào chị. Mỗi trận đánh của chị không chỉ là đòn giáng vào bộ máy cai trị của thực dân mà còn là ngọn lửa thắp lên niềm tin cho những người làm cách mạng ở địa phương.
Cuộc đối đầu tại tòa án quân sự Bị địch bắt trong một lần làm nhiệm vụ, dù bị tra tấn dã man đến mức ngất đi tỉnh lại nhiều lần, kẻ thù vẫn không thể bẻ gãy ý chí của người nữ chiến sĩ trẻ. Tại tòa án binh của thực dân Pháp, chị Sáu không hề run sợ. Khi bị tuyên án tử hình, chị đã hét lớn vào mặt quan tòa: "Tao còn ở đây để chiến đấu!". Câu nói ấy đã trở thành huyền thoại, khiến cả những tên lính gác cũng phải cúi đầu nể phục.
Hành trình đến với cõi bất tử Ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại nhà tù Côn Đảo, chị Sáu bước ra pháp trường. Người ta kể lại rằng, chị không cho phép chúng bịt mắt mình. Chị muốn nhìn thẳng vào biển trời quê hương, nhìn thẳng vào nòng súng của kẻ thù để khẳng định rằng: Sự sống không bao giờ lụi tàn trước cái chết. Chị cất tiếng hát bài "Chiến sĩ Việt Nam" giữa pháp trường lạnh lẽo, tiếng hát át cả tiếng súng, hòa vào tiếng sóng biển mênh mông.
Biểu tượng của sự trường tồn Ngày nay, tại Côn Đảo, mộ chị Võ Thị Sáu quanh năm nghi ngút khói hương. Người dân cả nước tìm về đây như tìm về một nguồn mạch của lòng tự hào dân tộc. Chị không chỉ là một anh hùng, chị là hiện thân của một tâm hồn Việt Nam – trẻ trung, trong sáng, mãnh liệt và vĩnh viễn không bao giờ khuất phục.
"Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền đất đỏ..." – tiếng hát ấy vẫn còn vang vọng mãi, như một lời nhắc nhở rằng máu của chị đã thấm vào lòng đất, để hoa trái hôm nay được đơm hoa kết quả trong hòa bình.


