Bài viết

Võ Thị Sáu - Huyền thoại Anh hùng bất tử

Võ Thị Sáu - Huyền thoại Anh hùng bất tử

Ninh Bình23/01/2026Nguyễn Thị Tuyến (Thanh tra tỉnh Ninh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến quê hương vùng Đất Đỏ có lẽ là người Việt ai cũng biết đến người con gái anh hùng mang tên chị Võ Thị Sáu.

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933. Bố là Võ Văn Hợi, mẹ là bà Nguyễn Thị Đậu. Chị sinh ra trong một gia đình nghèo, bố là người đánh xe ngựa còn mẹ thì bán bún bì chả tại chợ Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Từ khi còn nhỏ chị đã phải giúp cha mẹ để sinh nhai. Chị Võ Thị Sáu sinh ra và lớn lên ở miền quê giàu truyền thống yêu nước, chị và gia đình chứng kiến cảnh thực dân Pháp áp bức, bóc lột giết chóc đồng bào. Năm 1946, chị đã theo anh trai là Võ Văn Me vào khu kháng chiến và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Đến năm 1947, chị chính thức trở thành đội viên Công an xung phong Đất Đỏ khi mới 14 tuổi. Vào cuối năm 1954, các anh của chị đã tham gia phong trào Việt Minh. Từ đó chị bỏ học, ở nhà giúp bố mẹ kiếm sống đồng thời bí mật tiếp tế cho các anh đang công tác trong chi đội Giải phóng quân của tỉnh Bà Rịa. Khi chị Võ Thị Sáu tròn 14 tuổi, chị đã theo các anh gia nhập Việt Minh, trốn lê chiến khu chống Pháp. Lúc này, chị tham gia vào đội công an xung phong. Với trí thông minh, dáng vóc nhỏ con, nhanh nhẹn, chị luôn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ được giao như liên lạc và tiếp tế. Trong thời gian này, chị Sáu đã tham gia nhiều trận chiến đấu để bảo vệ quê hương. Chị đã dùng lựu đạn tiêu diệt được 2 tên ác ôn và làm bị thương nhiều lính Pháp. Chị Võ Thị Sáu còn có nhiều lần phát hiện ra những kẻ gian tế, là tay sai cho Pháp. Điều này đã giúp đội công an tránh khỏi nhiều lần nguy hiểm, chủ động tấn công địch. Phải kể đến việc chị phát hiện kịp thời tên Sáu Thoại nữ gián điệp làm chỉ điểm cho Pháp để báo cáo cho tổ chức xử lý. Vào tháng 7 năm 1948, chị phát hiện tên Sớm là nhân viên công an xã đã phản bội đang chỉ đường dẫn Pháp vào đánh úp căn cứ của Đội Công an xung phong. Đến tháng 7 năm 1948, đội công an Đất Đỏ được giao nhiệm vụ phải phá cuộc mít tinh kỷ niệm ngày Quốc khánh Pháp. Để bảo vệ buổi lễ, địch đã tiến hành tăng cường lực lượng bảo vệ, chăng dây thép gai quanh khu mít tinh và lập các trạm gác các ngả đường về vùng Đất Đỏ trước đó 3 ngày. Đây thực sự là một nhiệm vụ đầy gian nan và nguy hiểm. Biết là vậy nhưng chị Sáu vẫn chủ động xin được chiến đấu trong trận này. Cấp trên đã đồng ý để chị trực tiếp chiến đấu. Chị nhận nhiệm vụ và mang lựu đạn đem giấu vào một góc chợ gần khán đài vào nửa đêm. Buổi sáng hôm sau địch đưa người dân vào trong sân. Đến khi xe của Tỉnh trưởng đến, chị Sáu đã tung lựu đạn về phía khán đài nhằm uy hiếp và giải tán cuộc mít tinh này. Lúc này, có 2 tổ công an xung phong ở gần đó đã đồng loạt nổ súng để yểm trợ tạo áp lực giải tán cuộc mít tinh cũng là bảo vệ cho chị Sáu có thể rút về an toàn. Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chị Võ Thị Sáu đã được tổ chức tuyên dương và khen ngợi. Đến tháng 2 năm 1950 Chị Võ Thị Sáu lại tiếp tục nhận được nhiệm vụ đi ném lựu đạn để tiêu diệt chỉ điểm viên của thực dân Pháp tên là Cả Suốt và Cả Đay. Thế nhưng trong nhiệm vụ này chị không may bị bắt. Theo một số tài liệu khác thì chị bị bắt vào tháng 12 năm 1949 trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ… Sau khi bị bắt, chị bị thực dân Pháp giam cầm tại nhà tù Đất Đỏ. Tại đây chị bị tra tấn dã man nhưng chị không hề khai báo. Thấy vậy thực dân Pháp phải chuyển chị về khám Chí Hoà. Về đây chị lại tiếp tục làm liên lạc cho các đồng chí trong khám đồng thời chị cùng với các chị em tại tù đấu tranh đòi được cải thiện cuộc sống trong nhà tù. Đứng trước tinh thần đấu tranh của chị Võ Thị Sáu, thực dân Pháp đưa chị Sáu ra toà án binh của quân đội Pháp để xét xử với tội danh làm chết một sỹ quan Pháp và 23 người Việt làm việc cho Pháp. Ngay tại phiên toà, chị vẫn luôn hiên ngang mặc dù tuổi còn trẻ. Chị vẫn luôn giữ vững khí tiết người chiến sỹ Cộng sản, người Công an kiên cường, tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi cácg mạng. Chị bị kết án tử hình, dù thế chị vẫn không hề tỏ ra run sợ. Do chưa đủ tuổi nên giặc Pháp đày chị ra Côn Đảo chờ ngày đủ tuổi để thi hành bản án nhằm che giấu tội ác. Tại đây chị bị giam trong Sở Cò đối diện với văn phòng giám đốc đảo. Với tinh thần kiên cường, dũng cảm, trung thành, chị Võ Thị Sáu được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam và công nhận là Đảng viên chính thức vào đêm ngày 22 tháng 1 năm 1952 tức đêm trước ngày hy sinh. Vào năm 1952, trước giờ hành hình, viên cha đạo đề nghị làm lễ rửa tội cho chị nhưng chị nhất quyết từ chối và nói: “Tôi không có tội! Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới có tội.” Vào khoảng 4 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giữa mủa gió chướng, những cơn sóng dữ ào ào đập vào bờ, bầu trời khi đó trông u ám, từ các trại giam có tiếng hô vang lên vọng lại: “Phản đối xử bắn Võ Thị Sáu. Phản đối! Phản đối! Đả đảo thực dân Pháp”. Thấy vậy tên chúa đảo và thuộc hạ hoảng hốt liền ra lệnh khoá chặt cửa các chuồng giam. Quân địch trói chị Sáu vào gốc bàng, hướng về nghĩa địa Hàng Dương. Chúng tiến hành lấy vải bịt mắt. Thấy vậy chị Sáu phản đối không cho bịt. Khi chúng bắt chị quỳ, chị nói: “Tao chỉ biết đứng, không biết quỳ!”. Khi chúng định bịt mắt chị, chị cũng khẳng khái nói: “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Sau khi nói xong, miệng chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Thấy lính lên đạn, chị ngừng hát và hô lớn: “Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm!”.

Cuộc đời cách mạng cùng cái chết bất khuất ở tuổi đôi mươi của người con gái Đất Đỏ đã trở thành huyền thoại. Vào ngày 3 tháng 8 năm 1993, chị Võ Thị Sáu được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Võ Thị Sáu - Huyền thoại Anh hùng bất tử | Câu chuyện thời hoa lửa