VÕ THỊ SÁU – HUYỀN THOẠI BẤT TỬ ĐẤT ĐỎ
LỜI NÓI ĐẦU
Lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược của nhân dân Việt Nam đã ghi dấu biết bao tấm gương oanh liệt, trong đó, lực lượng Công an nhân dân và các chiến sĩ trẻ tuổi luôn là những ngọn cờ đầu đầy quả cảm. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu chính là một minh chứng tiêu biểu cho tinh thần “Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh” của một thế hệ thanh niên yêu nước lúc bấy giờ.
Với mong muốn lưu giữ, giáo dục truyền thống cách mạng và lòng yêu nước cho thế hệ mai sau, văn bản này tập trung khái quát và khắc họa sâu sắc chặng đường hoạt động, chiến đấu cùng khí phách kiên trung trước pháp trường của chị Võ Thị Sáu. Từ một cô gái lam lũ vùng Đất Đỏ đến người chiến sĩ công an xung phong mưu trí, và cuối cùng là biểu tượng bất khuất nơi địa ngục trần gian Côn Đảo, cuộc đời chị là một bài học lịch sử sống động bằng xương bằng thịt. Dù thời gian có lùi xa, nhưng tinh thần Võ Thị Sáu vẫn sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho lòng tự tôn và khát vọng cống hiến của con người Việt Nam.
VÕ THỊ SÁU – HUYỀN THOẠI BẤT TỬ ĐẤT ĐỎ
Tráng ca về người anh hùng trinh nữ bên hàng dương Côn Đảo
Chương I: Tuổi thơ bình dị và ngọn lửa yêu nước nhen nhóm
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Đất Đỏ, thuộc xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (ngày nay là huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Chị sinh ra trong một gia đình nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước, cha làm nghề đánh xe ngựa thuê, mẹ làm lụi cụi bán bún bì tại chợ. Lớn lên giữa bối cảnh thực dân Pháp tăng cường áp bức bóc lột, tận mắt chứng kiến những trận càn quét dã man, những mái nhà tranh bị đốt rụi và những tiếng khóc xé lòng của người dân quê hương, tâm hồn của người con gái ấy đã sớm nung nấu một ý chí phản kháng mãnh liệt.
Dù tuổi còn rất nhỏ, Võ Thị Sáu đã bộc lộ sự thông minh, nhanh nhẹn và một tấm lòng kiên định khác thường. Năm 1947, khi mới vừa tròn 14 tuổi, chị tha thiết xin gia nhập vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Ban đầu, các đồng chí chỉ huy ngần ngại vì thấy chị còn quá nhỏ tuổi, vóc dáng mảnh khảnh, thanh tú. Thế nhưng, bằng sự quyết tâm và lập luận sắc bén của mình, chị đã thuyết phục được tổ chức. Chị chính thức trở thành người chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi nhất của đội, mang trong mình hoài bão lớn lao là giành lại độc lập, tự do cho quê hương, đất nước.
Với lợi thế ngoại hình của một cô gái lam lũ đi bán hàng rong, Võ Thị Sáu dễ dàng qua mắt các trạm kiểm soát của địch. Chị len lỏi vào từng ngõ ngách, nắm bắt quy luật đi lại, sinh hoạt của quân Pháp và bọn việt gian tay sai để báo cáo kịp thời cho căn cứ. Không chỉ làm nhiệm vụ giao liên, chị còn trực tiếp tham gia vào nhiều trận đánh táo bạo, gieo rắc nỗi khiếp đảm cho kẻ thù ngay giữa ban ngày, khẳng định bản lĩnh của một chiến sĩ công an cách mạng dũng cảm.
Chương II: Những chiến công hiển hách của người thiếu nữ anh hùng
Một trong những chiến công vang dội đầu tiên của Võ Thị Sáu là trận đánh tiêu diệt tên Cai tổng Tòng – một tên tay sai khét tiếng gian ác, tay đã nhúng máu của biết bao đồng bào, chiến sĩ tại địa phương. Nhận nhiệm vụ từ tổ chức, vào một ngày họp chợ Đất Đỏ đông đúc năm 1948, chị khéo léo giấu một quả lựu đạn trong rổ hàng rong và áp sát nơi tên Cai tổng đang hống hách hạch sách người dân. Bằng một động tác dứt khoát và chuẩn xác, quả lựu đạn được ném ra, tên ác ôn đền tội ngay tại chỗ, quân lính xung quanh hoảng loạn tháo chạy. Trận đánh không chỉ tiêu diệt được kẻ thù mà còn làm nức lòng nhân dân, củng cố niềm tin vào lực lượng kháng chiến.
Tiếp nối chiến công đó, vào năm 1949, Võ Thị Sáu lại được giao nhiệm vụ phá hoại cuộc mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp do ngụy quyền địa phương tổ chức. Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi thực dân Pháp tăng cường lực lượng bảo vệ nghiêm ngặt vòng trong vòng ngoài. Bằng sự mưu trí, chị đã bí mật tiếp cận khán đài, ném lựu đạn về phía đám sĩ quan Pháp và bọn phản động. Tiếng nổ lớn vang lên làm gián đoạn hoàn toàn buổi mít tinh bịp bợm, làm thương vong nhiều sĩ quan địch và khiến cho uy thế của quân xâm lược bị giảm sút nghiêm trọng.
Trong suốt hai năm hoạt động, người con gái Đất Đỏ đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với quân đội viễn chinh Pháp tại vùng Bà Rịa. Bất kể nơi đâu, từ chợ búa, bến xe cho đến các đồn bốt, hễ có sự xuất hiện của bóng dáng nhỏ nhắn của chị là kẻ địch lại phải dè chừng, lo sợ. Sự dũng cảm của chị đã trở thành ngọn đuốc cổ vũ tinh thần chiến đấu cho thanh thiếu niên vùng bấy giờ.
Chương III: Khí phách kiên trung nơi ngục tù tối tăm
Tháng 2 năm 1950, trong một chiến dịch mật phục tại chợ Đất Đỏ nhằm tiêu diệt hai tên ác ôn khác, do có kẻ phản bội chỉ điểm, Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc sau khi đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Kẻ thù như bắt được báu vật, chúng lập tức đưa chị về giam giữ tại khám chí hòa, sau đó luân chuyển qua nhiều nhà tù khét tiếng khác. Tại đây, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn đê hèn nhất, từ dụ dỗ nhung lụa, mua chuộc bằng tiền tài cho đến những đòn tra tấn dã man dội nước sôi, đóng đinh vào tay, giật điện nhằm bẻ gãy ý chí của người con gái chưa đầy đôi mươi.
Thế nhưng, tất cả những đòn thù hiểm độc ấy đều phải khuất phục trước một tinh thần thép. Trước những câu hỏi tra khảo của kẻ thù, Võ Thị Sáu chỉ im lặng hoặc nhìn thẳng vào mắt chúng với ánh mắt rực lửa căm hờn. Chị hiên ngang tuyên bố:
"Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội! Kẻ có tội chính là các người, những kẻ đang giày xéo lên mảnh đất này!"
Không khai thác được bất cứ thông tin nào từ chị, thực dân Pháp vô cùng bất lực và hoảng sợ trước tầm ảnh hưởng của người chiến sĩ trẻ đối với các bạn tù. Tháng 4 năm 1951, chúng mở một phiên tòa đại hình, vội vã khép chị vào án tử hình. Bản án này đã vấp phải sự phản đối gay gắt từ dư luận trong và ngoài nước, bởi theo luật pháp quốc tế và ngay cả luật pháp Pháp bấy giờ, không được thi hành án tử hình đối với người chưa thành niên. Để né tránh dư luận và dập tắt ngọn lửa đấu tranh, rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đã lén lút áp giải chị ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là địa ngục trần gian – để thi hành bản án.
Chương IV: Bước đi hiên quang ra pháp trường và khúc tráng ca bất tử
Chuyến tàu định mệnh đưa Võ Thị Sáu ra Côn Đảo giữa những ngày sóng lớn. Nhưng sóng gió của đại dương không làm lay chuyển được cõi lòng của người trinh nữ yêu nước. Đêm trước ngày ra pháp trường, trong căn phòng giam lạnh lẽo tại nhà chúa đảo, chị không hề khóc lóc hay sợ hãi. Ngược lại, chị dành thời gian đó để chăm chút lại mái tóc, và tiếng hát của chị lại cất lên, vang vọng qua các khe cửa biệt giam, sưởi ấm lòng hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đang bị tù đày nơi đây.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi sương mù còn bao phủ khắp nghĩa trang Hàng Dương, thực dân Pháp dẫn giải Võ Thị Sáu ra bãi đất trống. Đi giữa hai hàng lính súng ống tuốt lưỡi lê sáng loáng, bước đi của chị vẫn vô cùng ung dung, thanh thoát. Khi tên chúa đảo bước tới, ra lệnh cho bọn đao phủ lấy chiếc băng đen để bịt mắt chị lại, Võ Thị Sáu đã gạt phắt đi bằng một cái hất đầu ngạo nghễ. Chị dõng dạc nói lớn bằng tiếng Pháp để tất cả cùng nghe:
"Không cần bịt mắt tôi! Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Trước khi loạt đạn tàn bạo vang lên, Võ Thị Sáu đã cất cao giọng hát bài "Tiến quân ca". Giọng hát của chị trong trẻo, cao vút, hòa cùng tiếng sóng biển Côn Đảo gầm vang, át cả tiếng quát tháo của bọn chỉ huy Pháp. Khi những họng súng đen ngòm chĩa vào ngực, chị dừng hát và hô vang những lời cuối cùng xé toạc không gian u tối: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Loạt đạn nổ súng, người con gái Đất Đỏ ngã sống, máu của chị thấm đẫm vào lòng đất mẹ Hàng Dương, nhưng nụ cười kiêu hãnh của chị thì còn mãi, hóa thân thành biểu tượng vĩ đại của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Chương V: Sống mãi cùng non sông đất nước
Võ Thị Sáu hy sinh khi tuổi đời chưa tròn 19, cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão còn dang dở. Sự hy sinh anh dũng của chị đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, thổi bùng lên ngọn lửa căm hờn và quyết tâm chiến đấu trong lòng hàng triệu người con Việt Nam. Chị đã chứng minh cho thế giới thấy rằng, khí phách của người Việt Nam không bao giờ đầu hàng trước bạo lực và họng súng của kẻ thù.
Năm 1993, để ghi nhận những cống hiến đặc biệt xuất sắc cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, Nhà nước đã truy tặng cho chị danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên của chị đã được trang trọng đặt cho nhiều trường học, con đường, công viên trải dài trên khắp mọi miền Tổ quốc từ Nam ra Bắc.
Mùa hoa lê-ki-ma nở,
Ở quê ta miền Đất Đỏ.
Thôi thúc lòng người đang bước tiếp theo chân chị,
Sống cho xứng đáng với dòng máu anh hùng...
Ngày nay, ngôi mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương luôn rực rỡ sắc hoa tươi và khói hương nghi ngút bốn mùa. Người dân Côn Đảo và du khách thập phương mỗi khi đến đây đều kính cẩn nghiêng mình trước người con gái kiên cường ấy. Câu chuyện về chị Sáu không còn là một trang lịch sử khô khan, mà đã biến thành một huyền thoại sống động, một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Chị đã ngã xuống cho đất nước đứng lên, và tên chị sẽ mãi mãi khắc sâu vào lòng non sông gấm vóc Việt Nam.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Sách chính văn và Tư liệu Lịch sử:
Chị Sáu ở Côn Đảo (Truyện ký) – Tác giả Phùng Quán, Nhà xuất bản Kim Đồng.
Lịch sử Công an nhân dân quận Đất Đỏ (1945 - 1975) – Ban Tổng kết Lịch sử Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
Từ bến xe Đất Đỏ đến nghĩa trang Hàng Dương – Ký sự lịch sử bảo tàng Côn Đảo.
Tác phẩm Nghệ thuật & Điện ảnh truyền cảm hứng:
Bài hát Biết ơn chị Võ Thị Sáu – Sáng tác của Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn (1958).
Phim điện ảnh Người con gái Đất Đỏ – Đạo diễn Lê Dân (1995), Điện ảnh Quân đội nhân dân.
Nguồn tư liệu báo chí và Cổng thông tin điện tử:
Cổng thông tin điện tử Đảng bộ tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu – Chuyên mục "Những người con ưu tú của quê hương Đất Đỏ".
Hồ sơ kỷ vật di tích lịch sử Quốc gia đặc biệt Nhà tù Côn Đảo – Trung tâm Bảo tồn Di tích Quốc gia Côn Đảo.



