VÕ THỊ SÁU – HUYỀN THOẠI BẤT TỬ NƠI CÔN ĐẢO

- Thời Hoa Lửa: Khúc Quân Hành Của Nữ Chiến Sĩ Tự Vệ Đất Đỏ
Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Đất Đỏ. Lớn lên trong bối cảnh thực dân Pháp chiếm đóng quê hương, chứng kiến cảnh giặc tàn ác giết hại đồng bào, lòng căm thù giặc và ý chí cách mạng đã sớm bùng cháy trong lòng người con gái trẻ. Năm 14 tuổi (1947), chị chính thức tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ, vừa làm nhiệm vụ giao liên nắm tình hình địch, vừa tiếp tế cho chiến khu.
Tiêu biểu là trận đánh phá cuộc mít tinh tuyên truyền của thực dân Pháp tại chợ Đất Đỏ và trận tiêu diệt tên Cai tổng ác ôn nổi tiếng gian ác vào năm 1949. Những chiến công xuất quỷ nhập thần của chị đã khiến kẻ thù khiếp sợ, hoang mang, đồng thời tiếp thêm niềm tin mạnh mẽ cho phong trào kháng chiến của nhân dân địa phương.
Khí Chất Kiên Cường Nơi Ngục Tối Chí Hòa
Tháng 12 năm 1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc. Biết chị là chiến sĩ công an xung phong cốt cán, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man từ cùm kẹp, đánh đập đến dùng điện hòng bẻ gãy ý chí và ép chị khai ra tổ chức cách mạng. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn bất lực trước tinh thần thép của người con gái Đất Đỏ. Chị không hé môi nửa lời, giữ trọn lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc.
Khi bị chuyển về giam giữ tại khám Chí Hòa, dù đối mặt với bản án tử hình của tòa án thực dân khi chưa đầy 18 tuổi, chị Sáu vẫn giữ vững tinh thần lạc quan. Chị tiếp tục tham gia các cuộc đấu tranh của tù nhân, làm liên lạc giữa các buồng giam và luôn đem tiếng hát, nụ cười hiền hậu để sưởi ấm, động viên tinh thần các đồng chí cùng cảnh ngộ.
Giây Phút Bất Tử Tại Pháp Trường Côn Đảo
Ngày 21/1/1952, giặc Pháp bí mật đưa chị Võ Thị Sáu ra nhà tù Côn Đảo. Vào lúc 7 giờ sáng ngày 23/1/1952, thực dân Pháp đã hèn hạ áp giải chị ra pháp trường tại Nghĩa trang Hàng Dương để hành quyết.
Trước họng súng quân thù, người con gái 19 tuổi ấy không hề run sợ. Khi viên cố đạo muốn rửa tội cho chị, chị gạt phắt đi và hiên ngang đáp: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội". Khi bị bắt bịt mắt, chị kiên quyết từ chối và yêu cầu: "Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước mình tới giây phút cuối, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người". Giây phút cuối cùng, chị đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và hô vang khẩu hiệu "Việt Nam độc lập muôn năm!" trước khi loạt súng tàn bạo vang lên.
Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống, nhưng hình ảnh người con gái trẻ với đóa hoa lê-ki-ma cài mái tóc, ánh mắt hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Năm 1993, chị đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Ngọn lửa kiên trung của chị vẫn mãi cháy sáng trong lòng các thế hệ mai sau.


