Võ Thị Sáu – Khúc Ca Bất Tử Của Loài Hoa Lê-ma-ki
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những con người đã biến cuộc đời mình thành một bài thơ hay nhất của một thời đại hào hùng. Trong muôn vàn những vì sao lấp lánh trên bầu trời lịch sử Việt Nam, có một ngôi sao mang sắc đỏ kiên trung nhưng lại mang vẻ đẹp thanh khiết của một đóa hoa tuổi mười chín. Đó chính là người con gái Đất Đỏ anh hùng – Võ Thị Sáu. Chị ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang độ căng tràn sức sống, nhưng hình bóng hiên ngang trước họng súng quân thù của chị đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng, một nốt nhạc bi tráng vang vọng mãi trong tâm hồn dân tộc.
Sinh ra giữa mảnh đất miền Đông gian lao mà anh dũng, tuổi thơ của chị Võ Thị Sáu không được êm đềm như sắc trời xanh thẳm, mà sớm nhuốm màu đau thương dưới gót giày viễn chinh xâm lược. Tiếng gầm rú của máy bay, tiếng khóc than của đồng bào và những mái nhà tranh bị đốt cháy rụi đã khắc sâu vào tâm khảm người con gái nhỏ một lòng căm thù giặc tột cùng. Mới mười bốn tuổi, cái tuổi mà những thiếu nữ khác còn đang thẹn thùng bên khung cửa, chị Sáu đã mang trong mình chí lớn của một bậc trượng phu. Chị hòa mình vào cuộc kháng chiến, trở thành cô du kích nhỏ mưu trí, dũng cảm của đội Công an xung phong Đất Đỏ. Bằng đôi chân thoăn thoắt và trái tim không biết sợ hãi, chị len lỏi qua từng đồn bốt, trực tiếp giáng những đòn sấm sét vào đầu quân thù. Những quả lựu đạn chị ném ra không chỉ tiêu diệt bọn ác ôn, bè lũ bán nước mà còn thắp lên ngọn lửa tin yêu, hy vọng cho cả một vùng quê nghèo đang quằn quại trong xiềng xích.
Thế nhưng, lịch sử luôn có những nốt trầm đau đớn. Trong một chuyến công tác định mệnh, chị rơi vào tay giặc. Những ngày tháng sau đó là một chuỗi địa ngục trần gian mà kẻ thù trút xuống thân hình mảnh mai của người thiếu nữ. Chúng tra tấn chị bằng dòng điện, bằng những trận đòn roi xé da nát thịt, bằng cả những lời dụ dỗ mật ngọt. Nhưng thật kỳ diệu thay, trước bạo lực tàn bạo của một đế quốc, người con gái ấy không hề đổ lệ, không một lời khuất phục. Ý chí sắt đá của chị đã khiến những tên cai ngục sừng sỏ nhất cũng phải run sợ, phải nghiêng mình kính nể. Khi đứng trước tòa án thực dân, nơi mà kẻ thù muốn dùng cái chết để răn đe, chị đã nhìn thẳng vào mắt chúng và dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!". Câu nói ấy như một cái tát thẳng vào mặt chính quyền thực dân, khẳng định một chân lý giản dị nhưng vĩ đại: lòng yêu nước là điều thiêng liêng nhất, không một thế lực nào có thể tử hình được.
Đỉnh cao của khúc ca bất tử ấy chính là buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại pháp trường Côn Đảo. Kẻ thù muốn dùng bóng tối của cái chết để dập tắt một mầm sống, nhưng chính chị lại biến pháp trường thành đài hoa rực rỡ của lòng yêu nước. Giữa những họng súng đen ngòm đang chực chờ cướp đi mạng sống, chị Sáu không hề run rẩy. Chị bước đi bình thản, đôi tay ung dung ngắt một bông hoa dại cài lên mái tóc, miệng cất cao tiếng hát bài ca cách mạng. Tiếng hát trong trẻo của người con gái miền Đông vang lên giữa sóng biển rì rào và hàng dương lộng gió, xua tan cái lạnh lẽo u ám của mảnh đất "địa ngục trần gian". Khi tên đao phủ bước tới định dùng băng đen bịt mắt, chị đã gạt phắt đi bằng một ánh mắt rực lửa: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi được nhìn thấu đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Ôi, cái nhìn ấy, lời nói ấy sao mà kiêu hãnh và kiên cường đến thế! Trước khi loạt đạn tàn độc vang lên, tiếng hô: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!" của chị đã xé toạc màn sương mù Côn Đảo. Chị ngã xuống, máu của chị thấm vào lòng đất mẹ, nhưng tâm hồn chị đã bay vút lên, hóa thành mây, thành gió, thành sóng biển ngàn đời chung thủy với non sông.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, nhưng sức sống và tinh thần của chị Võ Thị Sáu chưa bao giờ tắt trong lòng dân tộc Việt Nam. Chị đã bước ra khỏi những trang sách lịch sử để trở thành một biểu tượng tâm linh cao đẹp. Người dân đất Việt kính yêu gọi chị bằng hai tiếng thân thương: "Chị Sáu". Ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương chưa bao giờ ngắt quãng khói hương, quanh năm luôn rực đỏ sắc hoa tươi của hàng triệu người con từ khắp mọi miền Tổ quốc về đây chiêm bái. Người ta đến với chị không chỉ để nghiêng mình trước một vị anh hùng, mà còn để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần, một ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước và niềm tin vào những điều thánh thiện trong cuộc đời. Chị đã hóa thân vào thiên nhiên, vào vần thơ, vào điệu nhạc, trở thành loài hoa lê-ma-ki bất tử mãi mãi tỏa hương thơm ngát trong tâm thức mỗi người
Đứng trước tấm gương sáng ngời của “Chị Sáu”, thế hệ trẻ hôm nay xin nghiêng mình kính cẩn và đồng lòng khắc ghi lời hứa xương máu. Chúng tôi nguyện dốc hết tài năng, nhiệt huyết và tuổi xuân để học tập, lao động sáng tạo, quyết tâm bảo vệ và xây dựng một Việt Nam hùng cường, kiêu hãnh. Tinh thần bất diệt của chị sẽ mãi là ngọn hải đăng dẫn lối, thôi thúc tuổi trẻ vượt qua mọi ích kỷ, gian lao, sống một cuộc đời có lý tưởng và trách nhiệm. Xin kính cẩn nghiêng mình trước chị — đóa hoa lê-ma-ki bất tử của non sông!



