Võ Thị Sáu là một bản anh hùng ca bất tử
Cuộc đời của nữ anh hùng Võ Thị Sáu là một bản anh hùng ca bất tử, viết
bằng máu và lòng yêu nước nồng nàn của một người con gái vùng Đất Đỏ trung
kiên. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, ngay từ khi mới 14 tuổi, chị đã sớm
giác ngộ cách mạng và gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ, trở thành nỗi
khiếp sợ của quân thù với những trận đánh mưu trí, táo bạo, tiêu biểu là vụ dùng
lựu đạn tấn công cuộc lễ kỷ niệm Quốc khánh Pháp ngay tại địa phương. Dù
tuổi đời còn rất trẻ, chị đã thể hiện một bản lĩnh chính trị vững vàng và sự dũng
cảm vô song khi liên tục thực hiện các nhiệm vụ tiêu diệt ác ôn, phá tan các
cuộc càn quét của địch để bảo vệ xóm làng. Bước ngoặt bi tráng bắt đầu vào
năm 1950, khi chị sa vào tay giặc trong một trận đánh và bị đưa qua nhiều nhà
tù khét tiếng như Bà Rịa, Chí Hòa; tại đây, mặc cho những đòn tra tấn dã man
"thừa chết thiếu sống", người thiếu nữ ấy vẫn giữ vững khí tiết gang thép,
không một lời khai báo, thậm chí còn hiên ngang biến phiên tòa của thực dân
thành nơi luận tội kẻ xâm lược.
Sự tàn bạo của kẻ thù đạt đến đỉnh điểm khi chúng quyết định tuyên án tử hình
chị dù chị chưa đủ tuổi thành niên, và vì lo sợ sự phản đối của dư luận, chúng đã
lén lút đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết vào rạng sáng ngày 23/01/1952. Giây
phút đứng trước họng súng quân thù tại nghĩa trang Hàng Dương đã trở thành
một biểu tượng bất diệt: chị Sáu từ chối bịt mắt, dùng ánh mắt rực lửa căm thù
nhìn thẳng vào những tên đao phủ, tiếng hát Tiến quân ca vang lên giữa biển
trời mênh mông như át đi tiếng súng hành quyết, và cho đến hơi thở cuối cùng,
chị vẫn hô vang khẩu hiệu khẳng định độc lập dân tộc và lòng trung thành tuyệt
đối với Đảng, với Bác Hồ. Sự hy sinh của chị ở tuổi 19 không chỉ để lại niềm
tiếc thương vô hạn mà còn trở thành ngọn đuốc sáng soi đường cho các thế hệ
thanh niên Việt Nam, khiến hình ảnh "đóa hoa Lê-ki-ma" mãi mãi tươi thắm
trong dòng chảy lịch sử dân tộc như một minh chứng cho tinh thần "Quyết tử
cho Tổ quốc quyết sinh". Ngày nay, tên tuổi của chị không chỉ nằm lại ở những
trang sách mà đã hóa thân vào từng con đường, ngôi trường và trong sự tôn kính
thiêng liêng của nhân dân mỗi khi nhắc về người con gái anh hùng của vùng đất
Bà Rịa - Vũng Tàu.



