Võ Thị Sáu - Người anh hùng miền đất đỏ
Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 (có tài liệu ghi năm 1935), quê ở xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Sinh ra và lớn lên trên miền quê giàu truyền thống cách mạng, chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bóc lột đồng bào, tàn phá quê hương, chị sớm có lòng căm thù giặc. Chính nỗi đau và sự phẫn uất đó đã nuôi dưỡng trong chị ý chí đấu tranh mạnh mẽ.
12 tuổi, chị được anh trai giác ngộ và theo anh trốn lên chiến khu giúp cách mạng. Qua nhiều lần thử thách, chị được kết nạp vào Đội công an xung phong Đất Đỏ. Lúc 14 tuổi, chị đã dũng cảm, hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ được giao như: giao liên, mua hàng tiếp tế cho các tổ chức cách mạng.
Một trong những chiến công nổi bật nhất của chị là việc chị dùng lựu đạn tấn công tên cai ác ôn chỉ huy quân Pháp, kẻ đã gây ra bao nỗi căm hờn cho người dân Đất Đỏ. Tuy không tiêu diệt được hắn, nhưng hành động ấy đã thể hiện tinh thần quả cảm của một cô gái còn ở tuổi thiếu niên. Sau này, trong nhiều trận chiến khác, chị vẫn kiên cường sát cánh cùng đồng đội, góp phần làm cho kẻ thù nhiều phen khiếp sợ.
Năm 1948, chị tham gia phá tề, trừ gian, giết cai tổng Tòng, rồi cùng đồng đội phá cuộc mít tinh kỷ niệm quốc khánh Pháp do ngụy quyền tổ chức, và trực tiếp tiêu diệt nhiều lính Pháp ở Vũng Tàu. Tại phiên chợ tết năm 1950, trong khi ném lựu đạn vào tốp lính ngụy tại chợ Đất Đỏ. Không may, chị bị giặc bắt và đưa đi tra tấn dã man. Nhưng dù bị chúng đánh đập, dụ dỗ hay đe dọa, chị Sáu vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Chị không khai báo bất cứ điều gì, không khuất phục trước bạo lực, mà luôn hiên ngang, kiên định. Người ta kể rằng trong nhà tù, chị luôn động viên bạn tù, khích lệ tinh thần chiến đấu của mọi người, như một ánh lửa nhỏ thắp lên niềm tin giữa bóng tối.
Khi bị đưa ra pháp trường ở Côn Đảo, chị Sáu vẫn giữ dáng vẻ tự tin và bình thản lạ thường. Trên con đường cuối cùng của cuộc đời, chị hát vang những bài ca cách mạng, khiến lính gác cũng phải cúi đầu nể phục. Chị đã ngã xuống khi mới 19 tuổi, tuổi đẹp nhất của một đời người – độ tuổi mà nhiều cô gái đang mơ ước về tương lai tươi sáng. Nhưng với chị, sự lựa chọn ấy chính là một lẽ sống cao đẹp dành cho Tổ quốc.
Trong hơn một tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ, bị giặc tra tấn dã man, chị không khai báo. Địch phải chuyển chị về khám Chí Hòa. Ngày 21/1/1952, chị bị đày ra Côn Đảo với số tù 6267 và bị giam riêng ở Sở Cò. Chị Sáu là nữ tù nhân đầu tiên và trẻ nhất tại Côn Đảo. Sau những chiến công tiêu diệt kẻ địch, cùng với chí khí kiên cường khi bị bắt, chị Sáu đã làm khiếp vía kẻ địch. Cho dù bị tra tấn dã man, chị cũng không hề khai báo, luôn lớn tiếng chất vấn lại luật sư và cha cố khi đụng chạm tới lý tưởng cách mạng. Ngay tại đêm trước khi lĩnh án tử, chị Sáu đã giơ tay thề trước lá cờ Đảng và trở thành người nữ đảng viên trẻ tuổi nhất vào đầu năm 1952. Và đúng sáng hôm sau, ngày 23/1/1952, chúng bí mật đưa chị ra pháp trường xử bắn. Chị Võ Thị Sáu – người thiếu nữ anh hùng của quê hương Đất Đỏ đã đi vào huyền thoại, trở thành dấu son truyền thống trong cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc ta. Dù hy sinh khi mới 18 tuổi, lòng yêu nước, sự kiên trung và thái độ hiên ngang, bất khuất trước kẻ thù của chị đã trở thành biểu tượng sáng ngời cho thế hệ trẻ Việt Nam.
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu gắn liền với hình ảnh loài hoa lêkima nở vàng rực trên mảnh đất Côn Đảo, tượng trưng cho sức sống bất diệt. Ngày 02/8/1993, Chủ tịch Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký Quyết định 149/KT/CTN, chị đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.



