Võ Thị Sáu – Người con gái bước ra pháp trường với nụ cười và đóa hoa cài mái tóc

Năm 1947, khi mới vừa tròn 14 tuổi, cô thiếu nữ vùng quê Đất Đỏ (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) Võ Thị Sáu đã chính thức tham gia vào đội du kích mật của địa phương. Mang trong mình vóc dáng nhỏ nhắn của một cô gái mới lớn, nhưng ẩn sau đôi mắt sáng ngời ấy là một tinh thần quả cảm vô song. Chị Sáu nhận nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và tham gia vào nhiều trận đánh táo bạo, dùng lựu đạn phá bốt giặc, tiêu diệt nhiều tên ác ôn khét tiếng ngay tại quê hương mình.
Vào năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ ném lựu đạn tại chợ Đất Đỏ, chị không may sa vào tay giặc Pháp. Mặc dù bị tra tấn bằng những nhục hình tàn khốc nhất, từ giật điện, treo ngược cho đến đánh đập dã man, người con gái kiên cường ấy quyết không nửa lời hé răng khai báo thông tin của tổ chức.
Thách thức bản án tử hình của thực dân
Không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ, thực dân Pháp đã mở một phiên tòa quân sự, tuyên án tử hình đối với Võ Thị Sáu. Lúc bấy giờ, bản án này đã gây chấn động dư luận cả trong nước lẫn nước Pháp, bởi việc tử hình một cô gái vị thành niên là hành vi chà đạp nghiêm trọng lên luật pháp quốc tế.
Biết không thể thi hành án tại đất liền trước làn sóng phản đối dữ dội, đầu năm 1952, giặc Pháp đã bí mật đày chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – để thi hành án tử hình.
Khoảnh khắc bất tử tại pháp trường Hàng Dương
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Côn Đảo chìm trong bầu không khí nghẹt thở. Khi viên chúa đảo và nhóm hiến binh áp giải chị Sáu ra bãi bắn, họ kinh ngạc khi thấy người con gái ấy không hề có một chút sợ hãi. Trái lại, chị bước đi ung dung, đôi mắt nhìn ngắm trời mây, biển đảo quê hương. Trên đường ra pháp trường, chị cúi xuống ngắt một bông hoa lê-ki-ma nở muộn bên đường, nhẹ nhàng cài lên mái tóc của mình.
Khi tên đao phủ bước tới định dùng mảnh băng đen để bịt mắt chị lại trước họng súng, Võ Thị Sáu đã gạt tay ra và dõng dạc nói:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Chị đứng hiên ngang, hướng khuôn mặt thanh tú về phía mặt trời. Khi loạt súng đầu tiên chuẩn bị nổ, tiếng hát của chị cất lên. Chị hát bài Tiến quân ca với chất giọng trong trẻo nhưng đầy sức thép. Súng nổ, máu đỏ nhuộm ướt chiếc áo bà ba, nhưng tiếng hô cuối cùng của chị: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!" đã vang vọng khắp núi rừng Côn Đảo, làm run sợ những bàn tay đang bóp cò.
Chị Sáu ngã xuống khi tuổi đời mới bước sang tuổi 19. Sự hy sinh của chị đã hóa thành huyền thoại, biến chị thành linh hồn bất tử, chở che cho mảnh đất Côn Đảo thiêng liêng.



