Võ Thị Sáu – Người con gái Đất Đỏ và đóa hoa Lêkima bất tử
Một biểu tượng trong sáng và kiên cường của tuổi trẻ kháng chiến, người đã biến pháp trường thành nơi vinh quang của lòng yêu nước.
Côn Đảo – hòn đảo của những vần thơ và cũng là hòn đảo của những nỗi đau xót xa. Thế nhưng, giữa chốn "địa ngục trần gian" ấy, có một đóa hoa vẫn luôn tỏa hương thơm ngát, đó là Võ Thị Sáu. Chị Sáu, cái tên đã trở thành niềm an ủi, niềm tự hào cho bao thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam.
Hãy thử tưởng tượng về một cô gái mới mười bốn tuổi đã dũng cảm mang lựu đạn tấn công quân thù. Ý chí ấy, lòng gan dạ ấy không phải tự nhiên mà có, nó khởi nguồn từ nỗi đau nhìn thấy quê hương bị chà đạp. Khi bị đày ra Côn Đảo, chị phải đối mặt với xiềng xích và cái lạnh lẽo của hầm tối. Nhưng chị không hề cô độc, bởi trong tim chị luôn sực cháy tình yêu đất nước. Chị hát cho những người tù nghe, chị chăm sóc họ bằng tất cả tình cảm của một người em gái, một người đồng chí.
Khoảnh khắc chị bước ra pháp trường vào sáng ngày 23/1/1952 đã đi vào lịch sử như một bản hùng ca xanh thắm. Chị yêu cầu được cài một đóa hoa lên mái tóc, chị từ chối bịt mắt để được "nhìn thẳng vào họng súng của quân thù". Tiếng hát Quốc ca vang lên giữa không gian tĩnh mịch của pháp trường khiến kẻ thù cũng phải run sợ. Chị ngã xuống khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi, mang theo bao ước mơ còn dang dở.
Hôm nay, đứng trước mộ chị tại nghĩa trang Hàng Dương, lòng chúng con trào dâng niềm xúc động và biết ơn vô bờ bến. Chị đã hóa thân vào từng nhành cây, ngọn cỏ của hòn đảo anh hùng. Cảm ơn chị vì sự hy sinh cao cả ấy. Chị mãi mãi là đóa hoa Lêkima xinh đẹp nhất, trong sáng nhất, tỏa hương thơm ngát cho đời sau noi theo.



