VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI THIẾU NỮ BẤT TỬ GIỮA MÙA HOA LỬA
Mỗi khi nhắc đến khái niệm "thời hoa lửa", trong lòng một sinh viên năm nhất như mình lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Đó là một thời đại mà lứa tuổi đôi mươi không chỉ biết đến sách đèn, mà còn biết cầm súng, biết hy sinh vì một lý tưởng lớn lao. Trong vô số những người anh hùng đã ngã xuống, hình ảnh chị Võ Thị Sáu – người con gái vùng Đất Đỏ – luôn hiện lên như một đóa hoa rực rỡ nhất, kiên cường nhất giữa bão tố cuộc đời.
Chị Sáu tham gia cách mạng từ khi còn là một cô
bé 14 tuổi. Ở cái tuổi mà chúng mình bây giờ có
lẽ vẫn còn đang bỡ ngỡ bước vào trung học, vẫn
còn lo toan những chuyện vui buồn nhỏ nhặt, thì
chị đã mang trong mình ý chí sắt đá của một chiến sĩ thực thụ. Chị len lỏi qua
những vườn điều, những con đường đất đỏ để làm liên lạc, tiếp tế cho cán bộ, và
rồi trực tiếp tham gia vào những trận đánh táo bạo khiến quân thù khiếp sợ. Điều gì
đã hun đúc nên một trái tim dũng cảm đến thế ở một thiếu nữ mảnh mai? Có lẽ đó
chính là tình yêu quê hương cháy bỏng, là nỗi đau khi thấy xóm làng bị giày xéo
dưới gót giày viễn chinh.
Năm 1950, chị bị giặc bắt. Những ngày tháng trong
lao tù thực dân là chuỗi ngày của sự tra tấn dã man,
từ nhà tù Chí Hòa đến "địa ngục trần gian" Côn
Đảo. Thế nhưng, điều kỳ diệu là quân thù có thể
hành hạ thân xác chị, nhưng không bao giờ có thể
khuất phục được tinh thần của chị. Những người tù
chính trị năm ấy kể lại rằng, dù trong cảnh xiềng
xích, chị Sáu vẫn luôn lạc quan, vẫn hát, vẫn cài lên
tóc những đóa hoa dại nhặt được trong sân tù. Tinh
thần ấy khiến kẻ thù phải nể sợ, còn đồng đội thì
thêm vững tin.
Đỉnh cao của huyền thoại về chị chính là khoảnh khắc tại pháp trường ở hàng
dương Côn Đảo vào một buổi sáng sớm năm 1952. Trước họng súng của kẻ thù,
người con gái chưa đầy 20 tuổi ấy đã từ chối bịt mắt. Chị dõng dạc nói: "Tôi không
có tội, chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là người có tội". Chị muốn đôi mắt
mình được nhìn thấy đất nước đến giây phút cuối cùng, muốn đôi chân mình được
đứng vững trên mảnh đất quê hương. Khi tiếng súng vang lên cũng là lúc chị cất
cao tiếng hát bài "Tiến quân ca". Chị ngã xuống, nhưng linh hồn chị đã hóa thân
vào sóng biển, vào cỏ cây của hòn đảo anh hùng.
Đối với thế hệ sinh viên chúng mình hôm nay, câu chuyện của chị Võ Thị Sáu
không chỉ là một bài học lịch sử khô khan trên trang giấy. Đó là một sự thức tỉnh
về trách nhiệm của người trẻ. Nhìn vào cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của chị,
mình nhận ra rằng hòa bình mà chúng mình đang có được hôm nay đã được đổi
bằng xương máu và cả tuổi xuân của những người đi trước. Chị đã sống một cuộc
đời "hoa lửa" đúng nghĩa – rực cháy và tỏa hương.
Khép lại trang sử về chị, mình tự hứa với bản thân sẽ sống sao cho xứng đáng với
sự hy sinh ấy. Chị Võ Thị Sáu sẽ mãi là đóa hoa bất tử, là nguồn cảm hứng vô tận
để mỗi sinh viên chúng mình tiếp tục học tập, rèn



