Bài viết

VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI THIẾU NỮ CÀI HOA LÊN HỌNG SÚNG VÀ HUYỀN THOẠI BẤT TỬ Ở HÀNG DƯƠNG (2)

Tây Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

VÕ THỊ SÁU – NGƯỜI THIẾU NỮ CÀI HOA LÊN HỌNG SÚNG VÀ HUYỀN THOẠI BẤT TỬ Ở HÀNG DƯƠNG

Đóa hoa lê-ki-ma nảy mầm từ lòng đất đỏ miền Đông

Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy gian khổ, vùng đất đỏ Bà Rịa đã sản sinh ra những người con ưu tú, mà tên tuổi của họ đã trở thành linh hồn của non sông. Giống như những chiến sĩ của Hội thề Rừng Rong năm xưa thề "Độc lập hay là chết", chị Võ Thị Sáu là hiện thân rực rỡ nhất cho ý chí quật cường của thế hệ thanh niên thời bấy giờ.

Sinh ra tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ (nay là huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), chị Sáu lớn lên khi quê hương đang bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Năm 1947, khi mới 14 tuổi, chị chính thức gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng mưu trí, chị đã thực hiện nhiều nhiệm vụ tiêu diệt ác ôn và phá hoại các cuộc mít tinh của địch, khiến quân thù vừa khiếp sợ vừa nể trọng.

Khí tiết người cộng sản: "Yêu nước không phải là tội"

Tháng 2 năm 1950, trong một chuyến công tác tiêu diệt bọn tề điệp, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Chúng đưa chị qua nhiều nhà tù, từ Bà Rịa đến Chí Hòa. Tại đây, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhưng không thể khuất phục được trái tim thép của người thiếu nữ tuổi đôi mươi.

Tương tự như sự kiên trung của 27 chiến sĩ Hội thề Rừng Rong, chị Sáu đã biến phiên tòa thực dân thành nơi luận tội kẻ xâm lược. Trước bản án tử hình, chị dõng dạc khẳng định: "Yêu nước, chống bọn cướp nước không phải là tội". Bản lĩnh ấy không chỉ làm run sợ những kẻ cầm quyền mà còn thắp lên niềm tin mãnh liệt cho những bạn tù đang bị giam cầm.

Bản tráng ca bất tử trên đất thiêng Côn Đảo

Ngày 23/1/1952 đã đi vào lịch sử như một minh chứng cho sự thất bại của bạo lực trước sức mạnh tinh thần. Tại nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo – nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương của các chiến sĩ cách mạng – chị Võ Thị Sáu đã hiên ngang bước đến pháp trường.

Sự ung dung tự tại: Khi viên cha đạo đề nghị rửa tội, chị đã khảng khái từ chối: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội".

Ánh mắt rực lửa: Chị từ chối tấm băng đen bịt mắt, vì muốn được nhìn thấy quê hương đến giây phút cuối cùng. Chị nhìn thẳng vào họng súng của quân thù, khiến những kẻ thi hành án phải run rẩy.

Tiếng hát át tiếng bom: Giống như lời thề vang dội dưới bóng cây cổ thụ Rừng Rong, tiếng hát bài Tiến quân ca của chị Sáu vang lên trong sáng và hào hùng giữa làn đạn, khẳng định một tinh thần "Dù hy sinh vẫn còn chiến đấu".

Tiếp nối ngọn lửa thời hoa lửa cho thế hệ mai sau

Hơn 70 năm trôi qua, khí phách hào hùng của người con gái Đất Đỏ vẫn luôn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, giống như khí phách của Hội thề Rừng Rong vẫn mãi trong ký ức người dân Tây Ninh.

Sự vinh danh: Năm 1993, Đảng và Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – sự ghi nhận cao quý cho một đời thanh xuân vì nước.

Địa chỉ đỏ về nguồn: Khu di tích mộ chị Sáu tại Côn Đảo và Khu lưu niệm tại Đất Đỏ hằng năm đón hàng triệu lượt khách. Nơi đây đã trở thành "địa chỉ đỏ" để giáo dục truyền thống cách mạng, giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu sâu sắc hơn về giá trị của độc lập, tự do.

Viết về chị Võ Thị Sáu trên cổng thông tin "Câu chuyện thời hoa lửa" là cách để chúng ta tri ân quá khứ và nhắc nhở bản thân về trách nhiệm với tương lai. Chị đã ngã xuống, nhưng đóa hoa lê-ki-ma ấy đã kết hạt, nảy mầm thành ý chí và sức mạnh cho cả một dân tộc trung dũng, kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn