VÕ THỊ SÁU – NỮ ANH HÙNG MIỀN ĐẤT ĐỎ
ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
ĐOÀN XÃ VỊ THANH 1
VÕ THỊ SÁU – NỮ ANH HÙNG MIỀN ĐẤT ĐỎ
“Có những con người chỉ
sống một thời gian ngắn
ngủi nhưng tên tuổi lại
sống mãi cùng non sông
đất nước. Võ Thị Sáu là
một trong những con
người như thế. Tuổi đời chỉ mười tám nhưng chị
đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước,
của ý chí kiên cường và khát vọng độc lập dân
tộc.”
Những năm tháng tuổi thơ nuôi dưỡng lòng yêu nước Võ Thị Sáu. Tên thật là
Nguyễn Thị Sáu. Sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ (nay là xã Phước Long Thọ),
huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Hình ảnh 1: Chân dung
Võ Thị Sáu lúc còn nhỏ
Chị là người con thứ sáu trong gia đình ông Võ Văn Hợi và bà Nguyễn Thị
Đậu. Gia đình nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của chị không có
những ngày tháng bình yên như bao đứa trẻ khác. Chị sớm chứng kiến cảnh quê
hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, người dân bị áp bức, nhiều người thân tham
gia kháng chiến. Vì hoàn cảnh gia đình, chị nghỉ học từ sớm để phụ giúp cha mẹ và
bí mật tiếp tế lương thực, thuốc men cho các chiến sĩ cách mạng. Chính những năm
tháng ấy đã hun đúc trong chị một tình yêu quê hương mãnh liệt và ý chí đứng lên
bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1947, khi mới khoảng 14 tuổi, Võ
Thị Sáu được kết nạp vào Đội Công an xung
phong Đất Đỏ. Chị làm nhiệm vụ liên lạc,
trinh sát, chuyển thư, tiếp tế và nhiều lần tham
gia tiêu diệt những tên chỉ điểm phản bội cách
mạng. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị luôn thể
hiện sự gan dạ, mưu trí và bình tĩnh. Mỗi
nhiệm vụ được giao đều được chị hoàn thành
CÂU
CHUYỆN
THỜI
HOA LỬA
xuất sắc, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng và nhân dân địa phương.
“Chung sức côn đảo”
Hình ảnh cô gái nhỏ bé nhưng mang
trong mình trái tim quả cảm đã trở thành niềm
tin của đồng đội và nỗi khiếp sợ đối với kẻ
thù. Tháng 2 năm 1950, trong một trận đánh
nhằm tiêu diệt các tên tay sai phản bội, Võ
Thị Sáu không may bị quân Pháp bắt. Khi ấy
chị mới khoảng 16–17 tuổi.
Suốt thời gian bị giam giữ tại nhà tù Bà Rịa
rồi Khám Lớn Sài Gòn, chị phải chịu nhiều
cực hình tra tấn dã man.
Địch tìm mọi cách buộc chị khai báo về tổ
chức cách mạng nhưng chị vẫn giữ trọn khí
tiết của người chiến sĩ cách mạng. Trước
những đòn roi và sự đe dọa, chị vẫn kiên
cường, không một lời phản bội đồng đội,
không cúi đầu trước quân thù.
khoảng khắc quan trọng nữ anh hung Võ Thị Sáu
Tháng 5 năm 1951, thực dân Pháp tuyên án tử
hình đối với Võ Thị Sáu. Do chị chưa đủ tuổi
thành niên theo quy định thời đó, phía Pháp đã
sửa hồ sơ năm sinh nhằm hợp thức hóa việc thi
hành án. Dù vấp phải nhiều phản đối, bản án vẫn
được giữ nguyên.
liệt sĩ Võ Thị Sáu
Ngày 21 tháng 1 năm 1952, chị bị đưa ra Côn
Đảo với số tù G.267 và bị biệt giam tại Sở
Cò. Trong chính nơi ngục tù khắc nghiệt ấy,
đêm 22 tháng 1 năm 1952, Chi bộ nhà tù đã
kết nạp Võ Thị Sáu vào Đảng Cộng sản Việt
Nam. Đây là niềm vinh dự lớn lao đối với
người nữ chiến sĩ trẻ trước giờ hy sinh. Giây
phút bất tử Rạng sáng 23 tháng 1 năm 1952,
Võ Thị Sáu được đưa ra pháp trường Côn
Đảo.
trong nhà tù Côn Đảo
Khi lính Pháp định bịt mắt, chị dõng dạc
nói: “Không bịt mắt tôi! Hãy để tôi được
nhìn đất nước thân yêu đến giây phút
cuối cùng.” Người con gái tuổi mười tám
hiên ngang cất cao tiếng hát, hô vang:
“Đả đảo thực dân Pháp!”
“Việt Nam độc lập muôn năm!”
“Hồ Chủ tịch muôn năm!”
Những loạt đạn của quân thù đã cướp đi
tuổi xuân của chị, nhưng không thể giết
chết tinh thần yêu nước và ý chí quật
cường của người chiến sĩ cách mạng. Từ
giây phút ấy, Võ Thị Sáu đã hóa thành
biểu tượng bất tử của lòng yêu nước Việt
Nam.
liệt sĩ Võ Thị Sáu tại pháp trường Côn Đảo
Hiện nay, phần mộ của nữ anh
hùng Võ Thị Sáu nằm tại Nghĩa trang
Hàng Dương, Côn Đảo, là nơi hàng triệu
người dân từ khắp mọi miền đất nước
đến thắp hương tưởng niệm. Năm 1993,
Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh
hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên
chị được đặt cho nhiều trường học,
đường phố và công trình trên khắp cả
nước.
Câu chuyện về Võ Thị Sáu không chỉ kể về một người anh hùng đã hy sinh
vì Tổ quốc, mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và
lòng yêu nước. Là một giáo viên mầm non, tôi càng nhận thức rõ trách nhiệm của
mình trong việc gieo những hạt mầm yêu nước đầu tiên cho trẻ. Qua những câu
chuyện lịch sử giản dị, những bài hát, bài thơ và hoạt động giáo dục phù hợp với
lứa tuổi, tôi mong muốn giúp các em biết yêu quê hương, kính trọng các anh hùng
liệt sĩ và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Mỗi lần nhắc đến Võ Thị Sáu, tôi lại nhớ đến hình ảnh một thiếu nữ hiên
ngang giữa pháp trường, mang theo niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.
Chị đã ra đi, nhưng tinh thần bất khuất ấy vẫn mãi tỏa sáng như ngọn lửa thiêng,
truyền cảm hứng cho bao thế hệ người Việt Nam tiếp bước xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc.
“Tuổi xuân của chị đã hóa thành bất tử. Tên tuổi Võ Thị Sáu sẽ mãi là đóa hoa đẹp
nhất nở giữa thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam.”


