Võ Thị Sáu - nữ Anh hùng miền Đất Đỏ sống mãi cùng năm tháng của dân tộc (1)
“Mùa hoa Lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng đã chết cho đời sau….”. Những câu hát nhẹ nhàng, sâu lắng của bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” trào dâng niềm xúc động trong mỗi chúng tôi trên đường về xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, quê hương người anh hùng Võ Thị Sáu, đã dâng trọn tuổi thanh xuân của mình cho cách mạng, vì tương lai tươi sáng của dân tộc.
Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, Sinh năm 1933 tại vùng quê Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu) anh hùng, ngọn lửa yêu nước đã sớm bừng cháy trong trái tim cô bé Võ Thị Sáu. Khi bạn bè đồng trang lứa còn say sưa với những trò chơi tuổi thơ, chị đã bước vào con đường cách mạng, âm thầm làm liên lạc, tiếp tế và che giấu cán bộ.
Bằng sự mưu trí và lòng gan dạ phi thường, mới 14 tuổi, chị đã trực tiếp cầm vũ khí chiến đấu. Những quả lựu đạn tung ra từ tay người nữ chiến sĩ nhỏ bé ấy đã gieo rắc nỗi kinh hoàng, khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Nhưng rồi, trong một chuyến công tác hiểm nguy, chị sa vào tay giặc. Chốn lao tù tăm tối cùng muôn vàn đòn roi tra tấn dã man vẫn không thể nào lay chuyển được ý chí sắt đá và lòng trung kiên của người con gái đất Việt. Chị nhất quyết không hé răng nửa lời, bảo vệ an toàn cho tổ chức.
Năm 1952, sương lạnh Côn Đảo chứng kiến những bước chân hiên ngang của người thiếu nữ tuổi 19 bước ra pháp trường. Không một chút run sợ, trước họng súng quân thù, chị từ chối bịt mắt và ngẩng cao đầu cất vang tiếng hát. Tiếng hát ấy xé toạc màn sương, tạc vào bầu trời tự do niềm tin mãnh liệt về ngày mai độc lập.
Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng sự hy sinh của chị đã hoá thành ngọn đuốc rực sáng soi đường. Hình bóng "người con gái trẻ măng" ấy mãi mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, là tấm gương sáng ngời truyền ngọn lửa dũng cảm và tình yêu nước nồng nàn đến lớp lớp thế hệ măng non.



