Võ Thị Sáu - Nữ anh hùng vùng Đất Đỏ
Võ Thị Sáu (1933 - 1952) - Hoa lê ki-ma bất tử. Nữ chiến sĩ công an xung phong quê vùng Đất Đỏ (Bà Rịa). Tham gia kháng chiến chống Pháp từ năm 14 tuổi với nhiều chiến công diệt ác trừ gian. Bị đày ra Côn Đảo, chị đã hiên ngang đối mặt với họng súng quân thù ở tuổi 19, trở thành biểu tượng kiên trung, bất diệt của lòng yêu nước.
Bông hoa Lê-ki-ma rực lửa vùng Đất Đỏ
Vùng quê Đất Đỏ (Bà Rịa) những năm 1940 chìm trong khói lửa và bóng đen của thực dân Pháp. Ở đó, có một cô bé dáng người nhỏ nhắn, hiền lành nhưng lại mang trong mình một trái tim rực lửa căm thù. Cô bé ấy tên là Võ Thị Sáu.
Năm 1947, khi những thiếu nữ cùng trang lứa còn đang tuổi ăn tuổi lớn, Võ Thị Sáu (lúc đó mới 14 tuổi) đã âm thầm theo anh trai thoát ly gia đình, bước vào con đường hoạt động cách mạng. Chị trở thành nữ chiến sĩ trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Nhờ dáng vẻ nhỏ nhắn và sự mưu trí, Sáu đã qua mặt không biết bao nhiêu trạm gác của địch, luồn lách đưa thư từ, báo cáo tình hình cho tổ chức.
Những quả lựu đạn chấn động
Không chỉ làm giao liên, Võ Thị Sáu còn trực tiếp cầm vũ khí.
Ngày 14 tháng 7 năm 1948, quân Pháp tổ chức mít tinh linh đình tại Đất Đỏ nhân ngày Quốc khánh Pháp. Giữa lúc chúng đang huênh hoang, một cô gái nhỏ đã dũng cảm len lỏi vào đám đông, ném một quả lựu đạn ngay sát khán đài. Tiếng nổ chát chúa vang lên, hàng chục sĩ quan Pháp và Việt gian ngã gục. Cuộc mít tinh tan rã trong hỗn loạn, còn nữ chiến sĩ thoắt cái đã biến mất không để lại dấu vết.
Chưa dừng lại ở đó, cuối năm 1949, Võ Thị Sáu tiếp tục nhận nhiệm vụ tiêu diệt Cai tổng Tòng – một tên ác ôn khét tiếng mang nhiều nợ máu với nhân dân. Bằng sự quyết đoán, chị đã tung lựu đạn hạ gục hắn ngay tại trụ sở, giáng một đòn chí mạng vào bộ máy tay sai của địch.
Ngục tù không khuất phục được ý chí
Tháng 2 năm 1950, trong một lần đi làm nhiệm vụ, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Thực dân Pháp dùng đủ mọi cực hình tàn khốc nhất, từ đánh đập dã man đến chích điện, hòng ép cô gái trẻ khai ra cơ sở cách mạng. Nhưng đáp lại chúng chỉ là sự im lặng đanh thép. Không khai thác được gì, chúng đành đưa chị về giam cầm tại Khám Chí Hòa.
Căm phẫn trước sự gan dạ của Võ Thị Sáu, Tòa án binh quân đội Pháp đã mở phiên tòa và tuyên án tử hình chị. Bản án này lập tức làm chấn động dư luận, bởi lúc bấy giờ, chị Sáu chưa tròn 18 tuổi. Trước sức ép của dư luận cả trong và ngoài nước, quân Pháp không dám xử bắn chị tại Sài Gòn mà quyết định đày chị ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo để lén lút thi hành án.
Nụ cười hiên ngang trước họng súng quân thù
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, sương mù còn giăng kín nhà tù Côn Đảo. Quân Pháp đưa chị Sáu ra pháp trường.
Trước giờ nổ súng, một viên cố đạo đến gần ngỏ ý muốn rửa tội cho chị. Chị nhìn thẳng vào mặt hắn, lạnh lùng đáp:
"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là kẻ có tội."
Khi tên chỉ huy ra lệnh bịt mắt, chị kiên quyết gạt chiếc khăn đen ra và nói câu nói đã đi vào lịch sử:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Bầu không khí pháp trường im bặt, lạnh lẽo. Những họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía cô gái nhỏ bé. Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Võ Thị Sáu không hề run sợ. Chị cất cao giọng hát bài "Tiến quân ca". Tiếng hát vang vọng, xé toạc màn sương mù Côn Đảo.
Khi bọn lính run rẩy bóp cò, chị ngừng hát và hô vang:
"Đả đảo thực dân Pháp!"
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
"Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Tiếng súng vang lên. Cô gái 19 tuổi ngã xuống vùng đất thiêng Côn Đảo, nhưng khí phách hiên ngang, nụ cười bất diệt và tiếng hát vút cao của chị đã hóa thành huyền thoại, tạc vào lịch sử dân tộc như một biểu tượng rực rỡ của tuổi trẻ Việt Nam.



