Bài viết

Võ Thị Sáu – Nụ cười còn mãi nơi Côn Đảo

Tuyên Quang06/05/2026Hoàng Quốc Hưng (Đoàn phường Bình Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đất Đất Đỏ nắng gió, có một cô gái nhỏ với ánh mắt trong veo nhưng ý chí lại kiên cường đến lạ. Đó là Võ Thị Sáu – người con gái đã bước vào con đường cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những năm tháng kháng chiến chống Pháp, Sáu không chỉ làm liên lạc mà còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Có lần, chị ném lựu đạn vào toán lính địch đang tụ tập, khiến chúng hoảng loạn. Sau trận ấy, chị bị truy lùng gắt gao và cuối cùng bị bắt.

Trong nhà giam, dù bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững khí tiết. Người ta kể rằng, mỗi lần bị hỏi cung, chị chỉ im lặng hoặc trả lời dứt khoát, không hề run sợ. Với kẻ thù, chị là “đứa con gái gan lì”; nhưng với đồng đội, chị là niềm tin.

Ngày ra pháp trường tại Côn Đảo, chị vẫn giữ nguyên phong thái bình thản. Khi lính định bịt mắt, chị nói:
“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn đất nước tôi lần cuối.”

Không tiếng khóc, không run rẩy. Chị bước đi giữa buổi sớm tinh mơ, miệng khẽ hát. Và rồi, giữa tiếng súng lạnh lùng, một nụ cười vẫn kịp nở.

Câu chuyện về Võ Thị Sáu không chỉ là sự hy sinh, mà còn là biểu tượng của một thế hệ thanh niên dám sống, dám chết vì Tổ quốc. Nụ cười ấy – đến hôm nay – vẫn khiến người ta lặng đi khi nhắc lại.Ở vùng đất Đất Đỏ nắng gió, có một cô gái nhỏ với ánh mắt trong veo nhưng ý chí lại kiên cường đến lạ. Đó là Võ Thị Sáu – người con gái đã bước vào con đường cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những năm tháng kháng chiến chống Pháp, Sáu không chỉ làm liên lạc mà còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Có lần, chị ném lựu đạn vào toán lính địch đang tụ tập, khiến chúng hoảng loạn. Sau trận ấy, chị bị truy lùng gắt gao và cuối cùng bị bắt.

Trong nhà giam, dù bị tra tấn dã man, chị vẫn giữ vững khí tiết. Người ta kể rằng, mỗi lần bị hỏi cung, chị chỉ im lặng hoặc trả lời dứt khoát, không hề run sợ. Với kẻ thù, chị là “đứa con gái gan lì”; nhưng với đồng đội, chị là niềm tin.

Ngày ra pháp trường tại Côn Đảo, chị vẫn giữ nguyên phong thái bình thản. Khi lính định bịt mắt, chị nói:
“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để tôi nhìn đất nước tôi lần cuối.”

Không tiếng khóc, không run rẩy. Chị bước đi giữa buổi sớm tinh mơ, miệng khẽ hát. Và rồi, giữa tiếng súng lạnh lùng, một nụ cười vẫn kịp nở.

Câu chuyện về Võ Thị Sáu không chỉ là sự hy sinh, mà còn là biểu tượng của một thế hệ thanh niên dám sống, dám chết vì Tổ quốc. Nụ cười ấy – đến hôm nay – vẫn khiến người ta lặng đi khi nhắc lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn