Võ Thị Sáu – Nữ du kích Đất Đỏ và bản hùng ca hoa lê ki-ma
Đồng chí Võ Thị Sáu (1933 – 1952), tên thật là Nguyễn Thị Sáu, là một trong những nữ du kích huyền thoại của cuộc kháng chiến chống Pháp. Chị sinh ra tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng oanh liệt của chị đã trở thành biểu tượng cao đẹp cho lòng yêu nước, sự kiên trung và khí phách hiên ngang của tuổi trẻ Việt Nam.
Tuổi nhỏ chí lớn và những chiến công táo bạo
Sinh ra và lớn lên trong cảnh quê hương bị thực dân giày xéo, Võ Thị Sáu sớm giác ngộ cách mạng. Mới 14 tuổi, chị đã gia nhập Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã bộc lộ sự mưu trí, gan dạ phi thường, liên tục lập nhiều chiến công trong các nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và cả trực tiếp chiến đấu.
Năm 1948, chị táo bạo dùng lựu đạn tấn công vào buổi mít tinh kỷ niệm Quốc khánh Pháp ngay tại chợ Đất Đỏ, tiêu diệt một sĩ quan Pháp và làm bị thương nhiều lính khác. Đầu năm 1950, chị tiếp tục nhận nhiệm vụ dùng lựu đạn ám sát tên Cai Tổng – một kẻ Việt gian chỉ điểm khét tiếng ác ôn. Tuy nhiên, nhiệm vụ không thành và chị bị quân Pháp vây bắt.
Khí tiết hiên ngang chốn lao tù
Bị sa vào tay giặc, Võ Thị Sáu lần lượt bị giam cầm tại bót Đất Đỏ, Khám Lớn Sài Gòn và nhà tù Chí Hòa. Tại đây, thực dân Pháp đã dùng những đòn tra tấn tàn khốc nhất hòng moi móc thông tin, nhưng chị kiên quyết cắn răng chịu đựng, không hé răng khai báo nửa lời để bảo vệ tổ chức.
Tháng 4 năm 1951, tòa án binh của Pháp tuyên án tử hình Võ Thị Sáu. Bản án này đã dấy lên làn sóng phẫn nộ mạnh mẽ trong dư luận lúc bấy giờ, bởi luật pháp quốc tế cấm kết án tử hình người chưa đủ 18 tuổi. Không dám xử bắn chị tại đất liền vì sợ bị dư luận phản đối và quần chúng nổi dậy, đầu năm 1952, giặc Pháp lén lút đày chị ra nhà tù Côn Đảo.
Ngẩng cao đầu trước mũi súng quân thù
Sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, quân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường. Đứng trước cái chết, chị vẫn giữ thái độ bình thản đến lạ thường. Chị từ chối lời rửa tội của vị cố đạo, dõng dạc khẳng định người yêu nước không có tội. Khi đao phủ định bịt mắt, chị đã kiên quyết hất chiếc khăn ra và nói: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và để tôi có đủ can đảm nhìn thẳng vào họng súng của các người!". Chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca và dõng dạc hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!".
Võ Thị Sáu ngã xuống khi vừa tròn 19 tuổi. Năm 1993, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Người con gái Đất Đỏ ấy đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, trở thành một huyền thoại bất tử, mãi mãi truyền ngọn lửa yêu nước mãnh liệt cho lớp lớp thế hệ mai sau.



