Võ Thị Sáu - Tấm gương tuổi trẻ Việt Nam anh dũng kháng chiến chống thực dân Pháp
Võ Thị Sáu - Tấm gương tuổi trẻ Việt Nam anh dũng kháng chiến chống Pháp
Võ Thị Sáu (sinh năm 1933) là người con của ông Võ Văn Hợi và bà Nguyễn Thị Đậu, quê quán được ghi nhận tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Một số tài liệu khác cho rằng bà sinh ra tại xã Phước Thọ hoặc xã Long Mỹ, cùng thuộc huyện Đất Đỏ. Sinh ra trong bối cảnh đất nước chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp, ngay từ khi còn nhỏ, Võ Thị Sáu đã sớm tham gia vào phong trào kháng chiến. Năm 1946, bà theo anh trai là Võ Văn Me vào khu kháng chiến và trở thành liên lạc viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Đến năm 1947, khi mới 14 tuổi, bà chính thức gia nhập lực lượng này, trực tiếp tham gia nhiều hoạt động đấu tranh chống thực dân và tay sai. Trong quá trình hoạt động, Võ Thị Sáu đã tham gia nhiều trận đánh bằng lựu đạn nhằm vào các mục tiêu của quân Pháp và những người cộng tác với chúng. Nổi bật trong số đó là trận đánh vào dịp lễ Quốc khánh Pháp ngày 14 tháng 7 năm 1949 tại Đất Đỏ, gây tiếng vang lớn trong phong trào kháng chiến tại địa phương. Cuối năm 1949, trong một chuyến công tác, bà bị quân Pháp bắt giữ. Một số tài liệu khác ghi nhận thời điểm bị bắt là vào tháng 2 năm 1950, sau một trận đánh tại chợ Đất Đỏ nhằm vào các phần tử cộng tác với thực dân. Sau khi bị bắt, bà lần lượt bị giam giữ và thẩm vấn tại nhà tù Đất Đỏ, khám đường Bà Rịa và khám Chí Hòa. Tháng 4 năm 1950, tòa án binh Pháp đưa bà ra xét xử với cáo buộc giết hại một sĩ quan Pháp cùng nhiều người Việt cộng tác. Tại phiên tòa, Võ Thị Sáu đã thể hiện tinh thần kiên cường và ý chí bất khuất. Trước bản án tử hình và quyết định tịch thu tài sản, bà dõng dạc khẳng định: “Yêu nước, chống thực dân xâm lược không phải là tội”, đồng thời bày tỏ thái độ thách thức và phản kháng đối với chính quyền thực dân. Mặc dù chưa đủ 18 tuổi, bà vẫn bị kết án tử hình, gây nên làn sóng phản đối mạnh mẽ trong dư luận, không chỉ ở Việt Nam mà cả tại Pháp. Trước áp lực này, chính quyền thực dân đã chuyển bà ra Côn Đảo và trì hoãn thi hành án cho đến khi bà đủ tuổi theo quy định. Ngày 21 tháng 1 năm 1952, Võ Thị Sáu bị áp giải ra Côn Đảo và giam giữ tại Sở Cò. Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bà bị đưa đi làm lễ rửa tội, trước khi bị đưa đến khu vực sân Banh III phụ để thi hành án vào lúc 7 giờ sáng cùng ngày. Thi hài của bà được an táng tại nghĩa trang Hàng Dương. Trong “Sổ giám sát tử vong 1947–1954” tại Côn Đảo, sự kiện này được ghi lại bằng tiếng Pháp với nội dung xác nhận thời điểm và hình thức xử tử. Cuộc đời và sự hy sinh của Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp.


