Mẹ Việt Nam Anh hùng

VÕ THỊ SỬU: KHI LỜI THỀ NON NƯỚC TẠC VÀO VÀNH TANG

Vĩnh Long15/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Võ Thị Sửu (1902 - 1991) chính là một người như thế. Ở tuổi ngoài sáu mươi, khi người ta thường chọn an yên bên con cháu, mẹ lại tiễn chồng, tiễn con vào nơi lồng lộng gió chiến trường.

Mẹ Sửu và ông Lâm Văn Thân (sinh năm 1897) là đôi bạn đời tâm giao từ thuở Đại Phước còn hoang sơ. Họ cùng nhau xây dựng tổ ấm với 7 người con (4 trai, 3 gái). Nhưng giữa lúc "nước mất nhà tan", ông Thân – dù tuổi đã cao – vẫn không đứng ngoài cuộc chiến.

Năm 1967, ông trở thành cán bộ quân báo xã Đại Phước. Hình ảnh một người đàn ông ngũ tuần, lặng lẽ len lỏi qua những rặng dừa, bờ kênh để nắm tình hình địch là một minh chứng cho tinh thần "giặc đến nhà đàn ông cũng đánh, dù tóc đã pha sương". Mẹ Sửu ở nhà, vừa là hậu phương, vừa là người giữ lửa để chồng yên tâm làm nhiệm vụ "mắt thần" cho cách mạng.

Cuộc đời mẹ Sửu là hai lần đối diện với sự tàn khốc tột cùng của chiến tranh, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một hơi thở.

· Người con giáo viên kiên trung: Anh Lâm Văn Tho (sinh năm 1937) – con trai mẹ, vốn là một thầy giáo tại ấp Rạch Dừa. Nhưng đằng sau những con chữ là một lòng yêu nước nồng nàn. Ngày 27/01/1968, trên đường đi công tác, anh rơi vào ổ phục kích của bọn lính bảo an.

Sự khác biệt đau đớn: Không giống như những cái chết trên chiến trường bởi làn tên mũi đạn, anh Tho đã hy sinh dưới sự tra tấn dã man. Địch mổ bụng anh ngay tại chỗ khi không khai thác được thông tin gì. Nỗi đau ấy của mẹ Sửu, không bút mực nào tả xiết – nỗi đau của người mẹ nghe tin con bị sát hại bằng sự tàn bạo nhất của thú tính.

· Người chồng sắt son: Năm 1973, chỉ cách ngày hòa bình không xa, ông Lâm Văn Thân hy sinh khi đang theo dõi địch ở Bãi Xan. Ông ngã xuống trên đường về, để lại mẹ Sửu lẻ bóng giữa cuộc đời. Người bạn đời cùng mẹ vượt qua bao mùa mưa nắng, nay đã hóa thành mây trắng trên bầu trời Đại Phước.

Mẹ Sửu sống thêm gần 20 năm sau ngày đất nước thống nhất. Những năm tháng cuối đời, mẹ vẫn giữ thói quen nhìn ra ngõ, như thể đợi bóng dáng ông Thân hay anh Tho trở về sau một buổi đi bãi. Mẹ ra đi vào năm 1991, mang theo những ký ức đau thương nhưng đầy kiêu hãnh.

Ngày 04/8/2014, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý cho mẹ. Tấm bằng "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" đặt trên bàn thờ, bên cạnh di ảnh của chồng và con, như một sự khẳng định: Gia đình mẹ là một pháo đài thép.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn