Võ Thị Tần – Bức thư gửi mẹ trước ngày hóa thành bất tử
"Nếu phải chọn lại, con vẫn sẽ đi..."
Tháng Bảy năm 1968.
Ngã ba Đồng Lộc như một chiếc phễu khổng lồ hứng trọn bom đạn của không quân Mỹ. Mỗi ngày, hàng trăm quả bom trút xuống con đường nhỏ ở huyện Can Lộc, Hà Tĩnh. Đất đá bị xới tung, cây rừng cháy đen, khói bụi phủ kín bầu trời. Nhưng cứ mỗi lần tiếng máy bay vừa dứt, lại có những bóng áo xanh lao ra mặt đường.
Trong số ấy có Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong.
Năm ấy chị mới 24 tuổi.
Ở quê nhà, mẹ vẫn mong ngày con gái trở về, như bao người mẹ Việt Nam khác. Nhưng chị hiểu hơn ai hết rằng, con đường mình đang giữ chính là mạch máu của tiền tuyến. Nếu đường tắc, xe không qua được. Nếu xe không qua được, chiến trường miền Nam sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực, thiếu hy vọng.
Có lẽ vì thế mà trong lá thư gửi mẹ, chị không nói nhiều về gian khổ.
Chị chỉ viết rằng cuộc sống của mình vẫn ổn, đồng đội luôn yêu thương nhau và mẹ đừng quá lo lắng.
Rồi chị viết một câu khiến hàng triệu người Việt Nam xúc động suốt hơn nửa thế kỷ:
"Nếu con không về, mẹ đừng buồn..."
Đó không phải lời từ biệt.
Đó là sự bình thản của một người đã sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên chính cuộc đời mình.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt bom liên tiếp, Tiểu đội của chị nhận lệnh san lấp hố bom để đoàn xe kịp hành quân trong đêm.
Khi công việc gần hoàn thành, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống.
Mười cô gái.
Mười tuổi xuân.
Mãi mãi nằm lại dưới lòng đất Đồng Lộc.
Người ta nói rằng bom có thể phá nát núi rừng, nhưng không thể vùi lấp lòng yêu nước. Bởi từ nơi ấy, tên tuổi Võ Thị Tần đã trở thành biểu tượng của lớp thanh niên Việt Nam dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh.
Hôm nay, giữa khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, mỗi mùa hoa sim nở tím triền đồi, du khách vẫn dừng chân trước khu mộ của mười cô gái.
Nhiều người lặng lẽ đọc lại bức thư của chị.
Có người rơi nước mắt.
Có người cúi đầu thật lâu.
Không phải vì chiến tranh chỉ còn trong ký ức.
Mà bởi họ hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi hai mươi của biết bao con người như Võ Thị Tần.
Có những lá thư không bao giờ cũ.
Có những người con gái chưa từng già đi trong ký ức dân tộc.
Và có những mùa tháng Bảy, Đồng Lộc vẫn nhắc chúng ta rằng: lòng yêu nước đôi khi được viết bằng những dòng chữ rất đỗi bình dị của một người con gửi mẹ, nhưng lại có sức mạnh vượt qua mọi năm tháng.


