Bài viết

Võ Thị Tần: Đóa linh lan bất tử trên "tọa độ chết" Đồng Lộc

Tây Ninh08/05/2026Trường THPT Đông Thạnh (Trường THPT Đông Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Tiêu đề: Võ Thị Tần: Đóa linh lan bất tử trên "tọa độ chết" Đồng Lộc 2.Tên tác giả: Nguyễn Gia Hân 3. Ngày tháng: Ngày sinh: 19/08/1944. Ngày hy sinh: 16 giờ 30 phút, ngày 24/07/1968. Quê quán: Xã Quang Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. 4.Nội dung câu chuyện: Hồi ức về "Túi bom" và người con gái mang trái tim thép Vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc không khác gì một "vùng đất chết". Đây là nút thắt giao thông huyết mạch, nơi quân đội Mỹ dồn toàn lực đánh phá nhằm cắt đứt mọi con đường chi viện từ Bắc vào Nam. Người ta tính rằng, cứ mỗi mét vuông đất tại đây phải hứng chịu hàng chục quả bom tấn. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng, khói bụi mịt mù và cái nắng cháy da thịt của miền Trung, có một tiểu đội gồm mười cô gái trẻ măng, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24. Người chỉ huy của họ chính là Võ Thị Tần. Chị không cao lớn, mang vẻ đẹp mộc mạc của người con gái Hà Tĩnh với đôi mắt sáng và nụ cười luôn thường trực trên môi, ngay cả khi bầu trời trên đầu chị đang bị xé toạc bởi tiếng phản lực Mỹ. Bức thư gửi mẹ – Bản tuyên ngôn của tình yêu và lý tưởng Di sản lớn nhất mà chị Tần để lại cho hậu thế, ngoài sự hy sinh, chính là lá thư cuối cùng gửi về cho mẹ. Giữa những giờ nghỉ giải lao hiếm hoi trong hầm trú ẩn, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị đã viết những dòng chữ đầy lạc quan đến lạ kỳ. Chị kể với mẹ rằng: “Ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng thắp đèn cho chúng con làm đường, ban ngày chúng đem bom sát bên tai nhưng chúng con vẫn cười...” Câu nói ấy không chỉ là lời trấn an mẹ, mà là minh chứng cho một tâm hồn quá đỗi trong sáng. Đối với chị và đồng đội, những quả pháo sáng của giặc trở thành "đèn treo", và tiếng nổ của bom đạn chỉ là "âm thanh của chiến trường". Họ không chọn cách sợ hãi; họ chọn cách đối mặt với cái chết bằng một tâm thế kiêu hãnh nhất. Đó chính là chất "thơ" giữa hiện thực tàn khốc, là hình ảnh "hoa" nở rộ ngay trong lòng "lửa". Chiều định mệnh và sự hóa thân vào bất tử Ngày 24/07/1968 là một ngày nắng gắt. Sau những trận bom cày xới vào buổi sáng, đến 16 giờ 30 phút, Tiểu đội 4 của chị Tần nhận lệnh ra san lấp hố bom để thông đường cho chuyến xe tối. Khi những chiếc cuốc, chiếc xẻng vừa chạm xuống mặt đất còn nóng hổi thuốc súng, một tốp máy bay phản lực bất ngờ quay lại. Một quả bom xuyên phá định mệnh đã rơi trúng cửa hầm nơi 10 chị em đang trú ẩn. Một tiếng nổ chấn động. Khói đen tan đi, cả một vùng Đồng Lộc trở nên im phăng phắc. Đồng đội lao đến, dùng tay không cào bới lớp đất đá đỏ rực, nhưng tất cả đã muộn. Chị Tần và các chị em đã hy sinh. Người ta tìm thấy các chị nằm cạnh nhau, mái tóc còn vương đầy đất cát nhưng gương mặt thanh thản như vừa kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi và đang chìm vào giấc ngủ sâu. Chị Tần ra đi khi tuổi 24 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi bao dự định về một mái ấm gia đình còn đang dang dở. Vĩ thanh: Những ngôi mộ trắng và bầu trời xanh mãi Sự hy sinh của chị Võ Thị Tần và Tiểu đội 4 đã trở thành một huyền thoại. Các chị không ngã xuống để trở thành những người hùng xa lạ trên tượng đài, mà ngã xuống như những cô gái quê bình dị, yêu đời và đầy khao khát sống. Ngày nay, tại Ngã ba Đồng Lộc, mười ngôi mộ trắng nằm kề bên nhau dưới bóng thông xanh rì rào. Câu chuyện về chị Tần mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm cho tinh thần yêu nước của thế hệ trẻ. Chị đã chứng minh rằng: Có những thanh xuân không bao giờ tàn úa, và có những con người đã hóa thân thành mây trắng, thành gió ngàn để bảo vệ cho bầu trời hòa bình của chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn