Võ Thị Tần và tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc
Tóm tắt: Câu chuyện kể về Võ Thị Tần và tiểu đội 10 cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Đồng Lộc trong thời kỳ chiến tranh ác liệt. Giữa mưa bom bão đạn, họ ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt. Dù đối mặt với cái chết cận kề, họ vẫn kiên cường, lạc quan và sẵn sàng hy sinh. Ngày 24/7/1968, cả tiểu đội đã ngã xuống, trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước trong “thời hoa lửa” của Hà Tĩnh.
Nếu nói về “thời hoa lửa” ở Hà Tĩnh mà gắn với một nhân vật nổi tiếng, thì không thể không nhắc đến câu chuyện ở Ngã ba Đồng Lộc và hình ảnh của Võ Thị Tần – người tiểu đội trưởng của 10 cô gái thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng bất tử.
Những năm 1960, Ngã ba Đồng Lộc là “tọa độ lửa” – nơi máy bay Mỹ đánh phá ác liệt để cắt đứt tuyến chi viện vào miền Nam. Ban ngày bom dội, ban đêm lại tiếp tục, đất đá cày xới không ngừng. Nhưng chính nơi đó, tiểu đội của Võ Thị Tần vẫn bám trụ.
Võ Thị Tần khi ấy mới ngoài 20 tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Là tiểu đội trưởng, chị không chỉ chỉ huy công việc mà còn là chỗ dựa tinh thần cho cả nhóm. Công việc của họ tưởng chừng đơn giản: lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Nhưng thực chất là đối mặt với cái chết từng phút.
Có những đêm, bom vừa dứt, đất còn nóng, Tần đã hô:
“Ra đường thôi, không để xe bị tắc!”
Cả tiểu đội lao ra trong bóng tối. Họ làm việc trong tiếng máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Đôi khi, họ vừa xúc đất vừa hát – không phải vì không sợ, mà để át đi nỗi sợ.
Một lần, biết trước có thể hy sinh, Võ Thị Tần viết thư về cho mẹ. Trong thư, chị không nói về bom đạn, mà chỉ dặn dò giản dị và đầy bình thản. Người ta kể lại rằng, chị coi cái chết nhẹ như một phần của nhiệm vụ, miễn là con đường vẫn thông suốt.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau một trận bom dữ dội, một quả bom rơi trúng vị trí tiểu đội đang làm việc. Võ Thị Tần cùng 9 đồng đội đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau chiến tranh, Ngã ba Đồng Lộc không còn là “tọa độ chết” nữa. Nhưng câu chuyện về Võ Thị Tần và tiểu đội 10 cô gái vẫn được nhắc lại như một huyền thoại.
Ngày nay, khi đến đó, người ta vẫn thấy những bó hoa tươi đặt bên mộ các chị. Không chỉ để tưởng nhớ, mà còn để nhắc rằng: có một thời, giữa lửa đạn khốc liệt, những con người rất trẻ đã chọn ở lại – để con đường sống của đất nước không bao giờ bị ngắt quãng.
“Thời hoa lửa” ở Hà Tĩnh vì thế không chỉ là chiến tranh, mà là nơi những con người như Võ Thị Tần đã sống và hóa thành biểu tượng của lòng dũng cảm.



