Người có công giúp đỡ cách mạng

VÕ THỊ THẮNG – MỘT NỤ CƯỜI, MỘT KHÍ PHÁCH

Tác giả: Vũ Thị Ánh Nguyệt Lớp: K13B.GDTH Trường Đại học Hải Dương

Tây Ninh18/08/2026xã Nam An Phụ (Xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nụ cười không thuộc về niềm vui.

Có những nụ cười xuất hiện trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, khi trước mắt một người trẻ tuổi chỉ là những bức tường nhà tù và một bản án nặng nề.

Võ Thị Thắng là một người như thế.

Sinh năm 1945 tại Long An, bà tham gia hoạt động cách mạng khi còn trẻ. Năm 1968, bà bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt và đưa ra xét xử. Tòa án quân sự Sài Gòn tuyên bà mức án 20 năm khổ sai.

Khi nghe bản án, Võ Thị Thắng vẫn mỉm cười.

Nụ cười ấy được ghi lại trong một bức ảnh nổi tiếng. Người chụp bức ảnh không thể biết rằng hình ảnh cô gái trẻ trước vành móng ngựa sẽ trở thành một biểu tượng.

Sau này, khi được hỏi về nụ cười ấy, bà từng giải thích rằng bà tin cách mạng nhất định sẽ thắng và mình sẽ có ngày trở về.

Bà đã không phải chờ đến hết bản án. Năm 1974, Võ Thị Thắng được trao trả trong một đợt trao đổi tù binh theo Hiệp định Paris.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục công tác và dành nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực đối ngoại, phụ nữ và công tác xã hội.

Năm tháng đi qua, cô gái trong bức ảnh năm nào đã trở thành một người phụ nữ tóc bạc.

Nhưng nụ cười ấy vẫn còn nguyên trong ký ức.

Điều đáng nhớ nhất ở Võ Thị Thắng có lẽ không phải là bản án 20 năm.

Mà là cách một cô gái trẻ đối diện với nó.

Bởi có những lúc con người không thể lựa chọn hoàn cảnh mình đang đứng, nhưng vẫn có thể lựa chọn mình sẽ đứng trước hoàn cảnh ấy như thế nào.

Nụ cười của Võ Thị Thắng năm xưa vì thế không chỉ là một nụ cười.

Đó là nụ cười của niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn