VÕ TRƯỜNG TOẢN NGƯỜI THẦY GIỮ LỬA CHO MUÔN ĐỜI

Võ Trường Toản sinh vào khoảng thế kỷ XVIII, quê quán được nhiều tài liệu ghi nhận ở vùng Gia Định. Ông sống trong một thời kỳ xã hội có nhiều biến động, đất nước trải qua những cuộc phân tranh và chiến tranh kéo dài. Trong hoàn cảnh ấy, cuộc sống của người dân không dễ dàng. Nhưng giữa những biến động của thời cuộc, Võ Trường Toản vẫn lựa chọn con đường học vấn và giáo dục. Đối với ông, việc học không chỉ để biết chữ, biết văn chương, mà trước hết là để học đạo làm người. Ông dạy học trò phải biết giữ gìn nhân cách, sống có nghĩa, có tình, biết trọng đạo lý và có trách nhiệm với quê hương, đất nước.Những học trò được ông đào tạo sau này trở thành những nhân vật có ảnh hưởng trong xã hội, góp phần làm nên truyền thống văn hóa, giáo dục của vùng đất Nam Bộ. Bởi một người thầy có thể chỉ sống một cuộc đời,nhưng những điều người thầy truyền lại có thể sống qua hàng trăm năm. Một tấm lòng lớn với học trò điều khiến tôi xúc động nhất khi tìm hiểu về Võ Trường Toản là hình ảnh một người thầy đặt đạo đức và nhân cách lên hàng đầu. Trong quan niệm của ông, học vấn không thể tách rời nhân cách một người có tài nhưng không có đạo đức thì tài năng ấy khó có thể đem lại điều tốt đẹp cho xã hội. Từ câu chuyện về Võ Trường Toản, tôi tự nhắc mình:
Hãy học khi còn có thể học.
Hãy cống hiến khi còn có thể cống hiến.
Hãy sống tử tế khi còn có thể trao đi.
Và hãy trở thành một người biết giữ lửa.
Bởi lịch sử không chỉ được viết nên bởi những người làm nên những chiến công lớn.
Lịch sử còn được viết bởi những con người bình dị, lặng lẽ gieo những hạt giống tốt đẹp cho tương lai. Võ Trường Toản đã gieo một hạt giống như thế, hơn hai trăm năm sau, hạt giống ấy vẫn còn xanh. Và hôm nay, đến lượt thế hệ chúng ta tiếp tục gieo những hạt giống của tri thức, trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước. Đó chính là “thời hoa lửa” của tuổi trẻ chúng ta.




