Võ Văn Bi
Câu chuyện về người chiến sĩ Võ Văn Bi – Một đời vì Tổ quốc.
Giữa khóm Thuận Phú B, phường Bình Minh hôm nay, ít ai không biết đến ông Võ Văn Bi, người thương binh hạng 2/4, suốt cả cuộc đời gắn bó với cách mạng, với quê hương Vĩnh Long giàu truyền thống anh hùng. Sinh năm 1952, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên trẻ Võ Văn Bi đã sớm nuôi trong mình lòng yêu nước nồng nàn. Tháng 01 năm 1968, khi mới 16 tuổi, ông đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích xã An Khánh, huyện Châu Thành, tỉnh Vĩnh Long – thời điểm mà bom đạn giặc Mỹ cày xới từng tấc đất quê hương. Trong suốt những năm tháng chiến đấu gian khổ, ông Bi luôn là người chiến sĩ kiên trung, dũng cảm, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Từ một du kích xã, ông nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu và được tin tưởng giao giữ nhiều trọng trách. Đến tháng 7 năm 1970, ông nhập ngũ vào lực lượng địa phương quân huyện Châu Thành, tiếp tục chiến đấu trong những mặt trận ác liệt nhất. Bằng tinh thần dũng cảm và năng lực chỉ huy, ông được đề bạt làm Trung đội phó, rồi sau đó, vào tháng 2 năm 1972, được xuất lên Tiểu đoàn 857, tỉnh Vĩnh Long. Mỗi trận đánh, mỗi chặng đường hành quân đều in dấu bước chân của người lính trẻ Võ Văn Bi – người luôn đặt lý tưởng giải phóng dân tộc lên trên hết. Trong một trận chiến khốc liệt tại huyện Châu Thành vào tháng 8 năm 1974, ông bị thương nặng. Những vết thương đó không chỉ hằn sâu trên thân thể mà còn là minh chứng cho tinh thần quả cảm, cho sự hy sinh thầm lặng của một người lính kiên trung. Sau khi phục hồi, ông vẫn tiếp tục công tác, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Đến tháng 6 năm 1975, khi non sông thu về một mối, ông được phân công tăng cường về huyện Châu Thành, Vĩnh Long, đảm nhiệm cương vị Trưởng Ban Chính trị huyện đội, tiếp tục cống hiến cho công cuộc xây dựng quê hương trong hòa bình. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính năm xưa trong ông vẫn luôn cháy mãi — khiêm nhường, mẫu mực, tận tụy với công việc, hết lòng vì nhân dân.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Võ Văn Bi vẫn là tấm gương sáng về ý chí kiên cường, lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc. Những năm tháng chiến đấu gian khổ, những vết thương trên cơ thể chính là minh chứng cho một thời hào hùng của thế hệ đi trước – những người đã không tiếc máu xương để đổi lấy độc lập, tự do hôm nay. Ông được Nhà nước công nhận danh hiệu Thương binh hạng 2/4, nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là được sống trong hòa bình, thấy quê hương Bình Minh ngày càng khởi sắc, đời sống nhân dân ngày càng ấm no. Câu chuyện cuộc đời ông Võ Văn Bi không chỉ là ký ức của một người lính năm xưa, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí vươn lên – truyền ngọn lửa cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay.



