Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

VÕ VĂN KHEN – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI QUÊ HƯƠNG

Trong ký ức của nhiều người dân xã Vinh Kim (trước kia là Kim Hòa), nhắc đến ông Võ Văn Khen là nhắc đến một người đàn ông chất phác, hiền lành nhưng ẩn chứa một ý chí thép – một người đã dành cả tuổi xuân của mình để gìn giữ hòa bình cho quê hương Trà Vinh.

Vĩnh Long27/11/2025Nguyễn Anh Kiệt (Đoàn xã Vinh Kim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VÕ VĂN KHEN – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI QUÊ HƯƠNG

Trong ký ức của nhiều người dân xã Vinh Kim (trước kia là Kim Hòa), nhắc đến ông Võ Văn Khen là nhắc đến một người đàn ông chất phác, hiền lành nhưng ẩn chứa một ý chí thép – một người đã dành cả tuổi xuân của mình để gìn giữ hòa bình cho quê hương Trà Vinh.

Sinh năm 1946, lớn lên giữa vùng đất giàu truyền thống cách mạng của huyện Cầu Ngang, từ thuở nhỏ đồng chí Võ Văn Khen đã chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn cày xới, người dân sống trong cảnh lầm than, áp bức. Mới mười chín tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã đứng vào hàng ngũ cách mạng (năm 1965), tự nguyện rời mái nhà nhỏ, rời những cánh đồng thân thương để đi theo tiếng gọi Tổ quốc.

Những năm tháng ấy, ông hoạt động bí mật, luồn rừng vượt suối, vào ra vùng địch tạm chiếm để truyền tin, dẫn đường và phối hợp với lực lượng địa phương. Người dân trong vùng Kim Vĩnh vẫn nhớ dáng ông gầy nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quyết tâm.

Năm 1970, tai họa ập đến. Trong một chuyến công tác, ông bị địch phục bắt vào ngày 13/07/1970. Từ đây, cuộc đời ông bước sang một chương mới – chương của xiềng xích, của đòn roi và cả những thử thách nghiệt ngã nhất đối với tinh thần người chiến sĩ.

Ông bị đưa về trường đối trại giam Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Tại đây, địch tra khảo, đánh đập, tìm mọi cách ép cung nhưng không thể lay chuyển được ý chí của người thanh niên Kim Vĩnh.

Không khuất phục được, chúng tiếp tục đày ông ra nhà tù Phú Quốc – nơi từng được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Từ năm 1970 đến 23/03/1973, gần ba năm sống trong cảnh cùm sắt, đói khát, bệnh tật và đòn tra tấn tàn bạo, nhưng ông vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản.

Nhiều đồng đội kể lại:
“Anh Khen ít nói, chịu đựng giỏi. Có đợt anh bị đánh đến kiệt sức, nhưng khi tỉnh lại, anh vẫn bảo mọi người: ‘Ráng sống, ráng về giải phóng quê mình.’”
Chính câu nói ấy đã nâng đỡ tinh thần biết bao người trong những ngày đen tối nhất của cuộc đời tù ngục.

Sau khi được trao trả tù binh tháng 3/1973, ông trở về quê hương với thân thể gầy mòn nhưng tinh thần chưa bao giờ suy suyển. Không nghỉ ngơi, ông tiếp tục tham gia hoạt động cho đến ngày 30/04/1975 – ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.

Những năm sau chiến tranh, ông sống bình dị tại xã Kim Vĩnh, trở lại với ruộng vườn, với cuộc sống đời thường như bao người nông dân khác. Nhưng những ai từng biết ông đều hiểu rằng sau lưng dáng vẻ hiền lành ấy là cả một quá khứ kiên trung, là những mất mát không thể nào kể hết.

Với những cống hiến bền bỉ ấy, đồng chí Võ Văn Khen được tặng Kỷ niệm chương Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù, đày – một phần thưởng không chỉ dành cho cá nhân ông, mà còn là niềm tự hào của cả vùng đất Kim Vĩnh.

Ông đã ra đi, nhưng ký ức về một người chiến sĩ suốt đời giữ vững lời thề với cách mạng, với quê hương vẫn còn mãi trong lòng người dân nơi đây.

Ông ra đi trong lặng lẽ, nhưng cuộc đời ông thì không bao giờ lặng lẽ.

Đó là câu chuyện của Võ Văn Khen – người đã sống trọn vẹn một đời với Tổ quốc.

Nguồn: Theo Kỷ yếu tù chính trị tỉnh Trà Vinh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn