Bài viết

Võ Văn Mừng - Người Đặc Công 107 Trận Đánh Và Lòng Nhân Ái Giữa Lửa Đạn

Phạm Anh Thư

Đồng Tháp22/08/2026phường Kiến An (phường Kiến An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Văn Mừng sinh năm 1930, quê ở làng Tân Thuận Tây, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc, nay là xã Tân Thuận Tây, thị xã Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là đảng viên Đảng Lao động Việt Nam, giữ cương vị Tiểu đội trưởng đặc công tỉnh. Cuộc đời chiến đấu của ông gắn với những trận đánh táo bạo, mưu trí và đầy bất ngờ, nhưng bên cạnh sự gan dạ của một người lính, ở ông còn có một tấm lòng nhân hậu luôn hiện diện ngay giữa những thời khắc khốc liệt nhất của chiến tranh.

Năm 17 tuổi, Võ Văn Mừng tham gia du kích xã. Ngay từ những ngày đầu cầm súng, ông đã bộc lộ khả năng đặc biệt trong việc gỡ lựu đạn do địch gài và tự quấn dây thun làm lựu đạn ném cho bộ đội ta sử dụng rất hiệu quả. Sau đó, ông gia nhập bộ đội địa phương huyện Cao Lãnh và được đưa đi học đặc công. Từ một người du kích trẻ tuổi, Võ Văn Mừng từng bước trở thành một chiến sĩ đặc công dày dạn kinh nghiệm, luôn tìm ra những cách đánh bất ngờ khiến đối phương không kịp trở tay. Tính từ khi bắt đầu hoạt động du kích cho đến khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc, ông đã tham gia 107 trận đánh, nhiều lần bị thương nặng nhưng trận nào cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Một trong những chiến công đáng nhớ của Võ Văn Mừng diễn ra vào đầu tháng 9-1952. Khi ấy, ông chủ động xin nhận nhiệm vụ đánh phá khẩu pháo 90 ly của quân Pháp đặt tại Cồn Trọi. Để nắm được tình hình, Mừng cải trang thành người dân đi chài cá rồi để địch bắt đi làm xâu. Nhờ vậy, ông có cơ hội quan sát kỹ cách bố trí lực lượng và vị trí đặt pháo của địch. Sau nhiều lần tìm cách tiếp cận, Mừng bơi ra sông Cửu Long rồi lội xuống đầu cồn, nhưng do sóng lớn và dòng nước chảy xiết, ông nhiều lần bị cuốn đi, không thể tiếp cận mục tiêu. Sau đó, quân Pháp chuyển khẩu pháo lên cồn Cái Bảy, xã Bình Hàng Tây. Dù lúc ấy đang bị sốt, Mừng vẫn tình nguyện xin được thực hiện nhiệm vụ.

Đêm 8-10-1952, ông ôm bộc phá lội qua ba chiếc tàu địch, bí mật ẩn dưới dạ cầu của đồn rồi chờ thời cơ. Khi hai tên lính gác vừa quay vào trong đồn, Mừng lập tức bám theo. Ông bò đến tận vị trí khẩu pháo, sau đó quay ra lấy bộc phá. Tuy nhiên, khi mang bộc phá vào, dây điện bị căng khiến ông không thể tiếp tục. Mừng bình tĩnh mang bộc phá trở ra, tháo gỡ đoạn dây bị rối rồi một lần nữa bò vào bên trong. Sau khi quan sát, ông quyết định đặt bộc phá cạnh một đống đạn khoảng bốn, năm trăm trái để tăng sức phá hủy. Chờ đến lúc lính Pháp thay ca, Mừng bò ra ngoài và châm điện. Nhưng lần đầu, bộc phá không phát nổ. Đồng chí Nhơn lập tức lội vào mang bình điện phụ đến. Lần kích điện thứ hai đã thành công. Tiếng nổ vang lên dữ dội, kéo theo cả kho đạn pháo phát nổ liên tục. Kết quả, ta phá hủy khẩu pháo, tiêu diệt một trung đội Pháp và lính Lê Dương, đồng thời làm chìm và gây hư hại hai tàu của địch.

Không lâu sau, Võ Văn Mừng tiếp tục thực hiện một trận đánh táo bạo ngay giữa ban ngày. 4 giờ chiều ngày 10-9-1953, ông cùng đồng đội cải trang thành lính Cao Đài, đi xe lôi tiến thẳng đến đồn xã Tân Tịch, gần thị xã Cao Lãnh. Khi xe dừng trước cổng đồn, Mừng bước tới gần tên lính gác rồi bất ngờ quật ngã hắn bằng những cú đánh nhanh và quyết liệt trước khi hắn kịp kêu cứu. Ông lập tức xông vào bên trong, bắn hạ một tên địch tại khu vực kho đạn rồi lấy súng của hắn. Cùng lúc đó, đồng đội tràn vào, bất ngờ nổ súng vào nhóm lính địch đang tập trung chơi ở sân bóng chuyền. Bị đánh úp không kịp trở tay, quân địch kẻ bị tiêu diệt, kẻ hoảng loạn bỏ chạy tán loạn. Sau trận đánh, bộ đội ta thu được 12 khẩu súng và rút lui an toàn.

Đêm 30-10-1953, Võ Văn Mừng lại cùng đơn vị tiến công đồn Rạch Trâu Trắng, xã Phong Mỹ. Ông mang bộc phá vượt qua nhiều lớp rào tre, rào gai và hào sâu để áp sát đồn, chờ lệnh tiến công. Khi trận địa bên cạnh nổ súng, quân địch trong đồn lập tức báo động. Không còn chờ đợi, Mừng ôm bộc phá lao thẳng vào bên trong. Một tên lính địch vừa chạy ra đã đối mặt với ông. Mừng sử dụng một đoạn tầm vông vót nhọn buộc vào bộc phá, đâm mạnh vào bụng tên lính. Ngay sau đó, một tên khác tiếp tục chạy ra và cũng bị ông đánh gục. Mừng nhanh chóng lao vào đồn, đặt bộc phá rồi rút ra ngoài châm điện. Khi bộc phá phát nổ, ông cùng đồng đội lập tức xông vào tiêu diệt những tên địch còn sống sót.

Giữa khói lửa và tiếng súng, một hình ảnh bất ngờ xuất hiện khiến trận đánh trở nên đặc biệt hơn. Từ trong đồn, một đứa bé khoảng 4 tuổi, không mặc quần áo, hoảng loạn chạy ra giữa vùng lửa cháy. Không chút do dự, Võ Văn Mừng lao tới ôm lấy em, tìm cách đưa em vượt khỏi khu vực nguy hiểm. Đúng lúc ấy, quân địch ném một quả lựu đạn về phía hai người. Mừng nhanh chóng nhặt quả lựu đạn ném trở lại rồi lập tức ôm chặt đứa trẻ. Quả lựu đạn phát nổ khiến ông bị thương khoảng 30 vết. Dù thương tích đầy người, Mừng vẫn không rời vị trí. Ông tiếp tục dùng đèn pin làm tín hiệu cho đồng đội xác định mục tiêu và chiến đấu tiêu diệt quân địch, đồng thời bảo vệ đứa trẻ trong vòng tay mình.

Sau trận đánh, em bé may mắn sống sót và được đưa về gửi cho bà nội ở xã Mỹ Hiệp, Long Xuyên. Cha của em là một tên lính địch bị bộ đội ta bắt sống. Chứng kiến việc người lính đối phương đã không màng hiểm nguy cứu con mình ngay giữa trận địa, người cha vô cùng xúc động, từ đó xin được theo bộ đội.

Những trận đánh của Võ Văn Mừng cho thấy rõ bản lĩnh của một chiến sĩ đặc công: gan dạ nhưng không liều lĩnh, táo bạo nhưng luôn tính toán kỹ lưỡng, biết tận dụng địa hình, hóa trang và bất ngờ để tạo lợi thế trước đối phương. Từ việc bí mật điều tra vị trí pháo địch, vượt qua tàu chiến để đặt bộc phá, đến những cuộc tập kích bất ngờ vào đồn địch, ông luôn chủ động tìm cách biến điều tưởng như không thể thành có thể.

Nhưng điều khiến hình ảnh Võ Văn Mừng trở nên đáng nhớ không chỉ nằm ở 107 trận đánh hay những lần ông đối mặt với hiểm nguy. Trong thời khắc khốc liệt nhất của trận Rạch Trâu Trắng đêm 30-10-1953, giữa tiếng súng, lửa cháy và bom đạn, ông vẫn lựa chọn quay lại cứu một đứa trẻ xa lạ. Hành động ấy cho thấy phía sau người chiến sĩ đặc công gan góc là một con người giàu lòng nhân ái, luôn biết trân trọng sự sống. Chính sự kết hợp giữa lòng dũng cảm, trí thông minh và tình thương ấy đã làm nên một Võ Văn Mừng đặc biệt trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn