Người có công giúp đỡ cách mạng

VÕ VĂN MỪNG – NGƯỜI ĐẶC CÔNG GAN DẠ GIỮA MIỀN SÔNG NƯỚC

Võ Văn Mừng sinh năm 1930, quê Tân Thuận Tây, Cao Lãnh, Đồng Tháp. Tham gia kháng chiến từ năm 17 tuổi, ông trưởng thành từ du kích địa phương thành chiến sĩ đặc công và trực tiếp tham gia 107 trận đánh trong hai cuộc kháng chiến. Những chiến công tiêu biểu gồm trận phá khẩu pháo 90mm tại cồn Cái Bảy (1952), tập kích đồn Tân Tịch và đánh đồn Rạch Trâu Trắng (1953). Đặc biệt, trong trận Rạch Trâu Trắng, dù đang chiến đấu ác liệt, ông vẫn lao vào cứu một bé trai khoảng 4 tuổi và dùng thân mình che chở cho em, khiến bản thân bị hơn 30 vết thương. Sau này, ông là Trung tá, nguyên Bí thư Đảng ủy Đoàn 646, Quân khu 7, được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều huân, huy chương cao quý.

Đồng Tháp22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trên chiến trường Nam Bộ đã xuất hiện nhiều cách đánh táo bạo, lấy ít đánh nhiều, bí mật tiếp cận những mục tiêu tưởng như bất khả xâm phạm. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Văn Mừng là một trong những người chiến sĩ tiêu biểu cho tinh thần ấy.

Ông sinh năm 1930, tại làng Tân Thuận Tây, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc, nay thuộc xã Tân Thuận Tây, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Từ nhỏ, Võ Văn Mừng đã nổi tiếng gan dạ, nhanh trí. Năm 17 tuổi, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra quyết liệt, ông tham gia lực lượng du kích địa phương.

Từ người du kích trẻ đến chiến sĩ đặc công

Những ngày đầu tham gia kháng chiến, Võ Văn Mừng đã thể hiện sự khéo léo và óc sáng tạo. Ông biết cách tháo gỡ những quả lựu đạn do đối phương gài lại, tận dụng vật liệu thu được để phục vụ chiến đấu.

Sau thời gian hoạt động trong du kích xã, ông gia nhập bộ đội địa phương huyện Cao Lãnh và được cử đi học đặc công.

Từ cuộc kháng chiến chống Pháp cho đến khi cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc, Võ Văn Mừng đã trực tiếp tham gia 107 trận đánh lớn nhỏ. Nhiều lần bị thương nặng nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.

Trong số đó, những trận đánh năm 1952–1953 đã thể hiện đặc biệt rõ sự gan dạ, mưu trí và khả năng tác chiến của người chiến sĩ đặc công miền Tây Nam Bộ.

Cồn Cái Bảy – một mình áp sát khẩu pháo 90 ly

Đầu tháng 9-1952, Võ Văn Mừng tình nguyện nhận nhiệm vụ đánh phá khẩu pháo 90mm của quân Pháp đặt tại Cồn Trọi.

Muốn đánh được mục tiêu, trước hết phải biết chính xác cách bố trí lực lượng của đối phương. Võ Văn Mừng nghĩ ra một phương án rất táo bạo: cải trang thành dân chài và cố tình để đối phương bắt đi làm xâu, từ đó bí mật quan sát vị trí khẩu pháo, lực lượng bảo vệ và địa hình xung quanh.

Nhiều lần ông bơi giữa dòng sông Cửu Long nước chảy xiết để tìm đường tiếp cận nhưng chưa thành công.

Sau đó, đối phương chuyển khẩu pháo sang cồn Cái Bảy. Khi ấy Võ Văn Mừng đang bị sốt nặng, nhưng ông vẫn xin tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Đêm 8-10-1952, mang theo bộc phá, ông bí mật vượt qua khu vực có ba tàu đối phương rồi luồn vào sát chân đồn.

Hai lần dây điện của khối bộc phá bị rối.

Trong hoàn cảnh chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch thất bại, Võ Văn Mừng vẫn giữ bình tĩnh, tháo dây rồi tiếp tục tiến vào. Cuối cùng, ông đặt được khối thuốc nổ ngay cạnh nơi tập trung hàng trăm quả đạn pháo.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Theo tư liệu bạn cung cấp, trận đánh đã phá hủy khẩu pháo 90mm, tiêu diệt một trung đội quân Pháp và lính Lê dương, đồng thời làm chìm hoặc hư hại hai tàu chiến.

Tân Tịch – cải trang tiến thẳng vào đồn

Ngày 10-9-1953, Võ Văn Mừng cùng đồng đội thực hiện một trận đánh mang đậm yếu tố bất ngờ.

Các chiến sĩ cải trang thành lính Cao Đài, sử dụng xe lôi để tiến thẳng vào đồn Tân Tịch, gần thị xã Cao Lãnh.

Khi tiếp cận mục tiêu, Võ Văn Mừng bất ngờ quật ngã lính gác. Đồng đội lập tức xông vào, tiến công lực lượng đối phương ngay tại khu vực sân bóng chuyền.

Cuộc tập kích diễn ra nhanh chóng.

Đơn vị thu được 12 khẩu súng rồi rút lui an toàn, trước khi đối phương kịp tổ chức phản kích.

Một lần nữa, thay vì đối đầu trực diện với một cứ điểm được phòng thủ, Võ Văn Mừng và đồng đội đã sử dụng cải trang, bí mật và bất ngờ để đưa lực lượng đến sát mục tiêu rồi mới ra đòn.

Rạch Trâu Trắng – giữa trận đánh vẫn cứu một đứa trẻ

Đêm 30-10-1953, Võ Văn Mừng tiếp tục tham gia trận đánh đồn Rạch Trâu Trắng, xã Phong Mỹ.

Trước mặt ông là nhiều lớp rào tre, rào gai và hào sâu.

Mang theo bộc phá, Võ Văn Mừng vượt qua các chướng ngại để mở đường cho lực lượng phía sau. Khi tiến vào đồn, ông sử dụng đoạn tầm vông nhọn buộc vào khối bộc phá để chống trả những người lính lao ra ngăn cản, rồi đưa được khối nổ vào trung tâm cứ điểm.

Nhưng giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, một tình huống hoàn toàn khác xuất hiện.

Trong ánh lửa, Võ Văn Mừng nhìn thấy một bé trai khoảng 4 tuổi hoảng loạn chạy ra khỏi đồn.

Người chiến sĩ đang chiến đấu lập tức lao tới, ôm đứa trẻ vượt qua khu vực cháy để đưa em ra ngoài.

Đối phương tiếp tục truy kích. Võ Văn Mừng dùng thân mình che chở cho đứa bé.

Vụ nổ sau đó khiến ông bị thương với hơn 30 vết trên cơ thể.

Dù bị thương và mất nhiều máu, Võ Văn Mừng vẫn chưa rời trận địa. Ông tiếp tục cầm đèn pin soi đường cho đồng đội hoàn thành trận đánh.

Đứa trẻ được cứu sống.

Theo câu chuyện được lưu lại trong tư liệu, cha của em là một người lính bị bắt sau trận đánh. Chứng kiến việc người chiến sĩ cách mạng bất chấp nguy hiểm cứu con mình, người cha cảm phục và sau đó xin đi theo kháng chiến.

Đây có lẽ là một trong những chi tiết đặc biệt nhất trong câu chuyện về Võ Văn Mừng: giữa một trận chiến quyết liệt, người lính vẫn đặt việc cứu một đứa trẻ lên trên sự an toàn của chính mình.

107 trận đánh – hai cuộc kháng chiến

Cuộc đời quân ngũ của Võ Văn Mừng không dừng lại sau năm 1954.

Từ cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tiếp tục tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt quá trình ấy, ông đã trực tiếp tham gia 107 trận đánh lớn nhỏ, nhiều lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Ông sau này mang quân hàm Trung tá, từng giữ cương vị Bí thư Đảng ủy Đoàn 646, Quân khu 7.

Với những thành tích trong chiến đấu và công tác, Võ Văn Mừng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được trao nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Quân công hạng Ba; Huân chương Chiến công hạng Nhất, Nhì, Ba; Huân chương Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước hạng Nhất; Huy chương Quân kỳ Quyết thắng và Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng.

Một người lính – hai phẩm chất

Những trận đánh của Võ Văn Mừng cho thấy hai phẩm chất nổi bật tưởng như đối lập nhưng lại hòa quyện trong người chiến sĩ cách mạng.

Đó là sự gan dạ, táo bạo trước đối phươngtình thương đối với con người.

Ông có thể một mình mang bộc phá vượt sông trong đêm tối, cải trang để vào tận khu vực đối phương kiểm soát, vượt hàng rào tiến vào cứ điểm; nhưng giữa trận chiến, khi nhìn thấy một đứa trẻ gặp nguy hiểm, ông sẵn sàng lấy chính thân mình che chở.

Từ người thanh niên 17 tuổi của Tân Thuận Tây đến người chiến sĩ đặc công trải qua 107 trận đánh, cuộc đời Võ Văn Mừng là câu chuyện về lòng dũng cảm, trí thông minh, ý chí chiến đấu và nghĩa tình của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn