VÕ VĂN NÊ – DẤU CHÂN THANH XUÂN NƠI BIÊN GIỚI
Những năm cuối thập niên 70, khi đất nước vừa đi qua chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều bất ổn, có những người thanh niên đã gác lại cuộc sống bình yên nơi quê nhà để lên đường làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu biên giới. Trong số đó có chú Võ Văn Nê – một thanh niên xung phong mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ đến vùng Thường Phước – Hồng Ngự, nơi ghi dấu biết bao ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.
Đã gần nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại quãng thời gian năm 1978, chú Võ Văn Nê vẫn nhớ rõ từng chặng đường mình đã đi qua. Đó là những tháng ngày tuổi trẻ đầy gian nan nhưng cũng chan chứa lòng tự hào.
Khi ấy, chú là thanh niên xung phong được điều động lên vùng biên giới Thường Phước. Từ quê nhà Măng Thít, chú cùng đồng đội bắt đầu hành trình dài lên Châu Đốc rồi tiếp tục di chuyển về Hồng Ngự. Con đường ngày ấy không hề dễ dàng. Có khi cả đoàn phải dừng chân đến tận chiều tối mới dám tiếp tục lên đường để bảo đảm an toàn.
Thường Phước thời bấy giờ còn vô cùng hoang vu. Những dải đất ven sông được chia thành từng “bậc” nối tiếp nhau, toàn là đất bồi chưa có dấu ấn của sự phát triển. Cuộc sống nơi biên giới thiếu thốn đủ bề, từ phương tiện đi lại đến điều kiện sinh hoạt. Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là sự hiểm nguy luôn rình rập từng ngày.
Ban ngày hầu như không ai dám di chuyển nhiều vì lo ngại bị phát hiện. Mọi hoạt động chủ yếu diễn ra trong màn đêm tĩnh lặng. Những chuyến đò âm thầm lướt trên sông, chỉ nghe tiếng nước khẽ vỗ vào mạn ghe giữa khoảng không im lìm của vùng biên giới. Chính trong không gian ấy, người ta càng cảm nhận rõ sự căng thẳng của một thời chưa thật sự bình yên.
Chú vẫn còn nhớ cảm giác đứng nơi ranh giới giữa Hồng Ngự và hướng Vĩnh Xương. Chỉ cần đi thêm một đoạn nữa là chạm đến đường biên. Ở nơi ấy, mỗi bước chân đều phải cẩn trọng, mỗi hành động đều cần sự tỉnh táo và bản lĩnh.
Dẫu cuộc sống gian khổ và nguy hiểm, nhưng tình đồng đội lại trở thành nguồn động lực lớn lao. Những người trẻ năm ấy luôn kề vai sát cánh, cùng nhau vượt qua thiếu thốn, sẻ chia từng bữa cơm, từng đoạn đường và cả những phút giây khó khăn nhất. Không ai bị bỏ lại phía sau, bởi tất cả đều hiểu rằng chỉ có đoàn kết mới giúp họ vững vàng nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Giờ đây, khi nhớ lại những năm tháng ấy, chú không chỉ nhớ về những khó khăn đã trải qua mà còn thấy tự hào về tuổi trẻ của mình. Một tuổi trẻ đã sống hết mình vì nhiệm vụ, dám đối mặt với gian nan và cống hiến trong những ngày đất nước cần.
Thông điệp:
Những ký ức nơi tuyến đầu biên giới không chỉ là câu chuyện của riêng một thế hệ, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của con người Việt Nam trong thời khắc khó khăn. Chính sự đoàn kết, lòng can đảm và niềm tin đã giúp họ vượt qua mọi thử thách để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Hòa bình hôm nay được xây dựng từ những hy sinh âm thầm như thế. Vì vậy, thế hệ trẻ cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực để tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha anh đã gìn giữ.



